Điều này làm cho bà cảm thấy rất ấm áp và cảm nhận chút hơi người nơi băng giá lạnh lẽo. Bà Lyubov cười nói:"Nhiều người nói rằng tôi sống một mình chắc chắn sẽ rất sợ, nhưng tôi không biết bản thân phải sợ cái gì". 43DXI. Tác giả Niết U ThủyThể loại Đam MỹNguồn Trạng thái FullSố chương 56Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù TriếtMọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình... mà đến gần người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào Thẩm Kiệt Thần xuất hiện, không thể nghi ngờ mang đến niềm vui và hi vọng rất lớn cho cuộc sống mới của Sách Thiệu. Thật ra tính theo tuổi tác, Sách Thiệu còn lớn hơn Thẩm Kiệt Thần hai tuổi, nhưng, Sách Thiệu trưởng thành với một khuôn mặt trẻ trung, thoạt nhìn giống như thanh niên mới ngoài hai mươi, cho nên, phần lớn thời gian, ngược lại là Thẩm Kiệt Thần chịu nhờ vả của An Đức, chăm sóc y nhiều một con yêu nghiệt, năng lực thích ứng của Sách Thiệu rất giỏi, cách năm năm quay lại trường học, y cũng không có gì khó chịu. Mỗi ngày sáng sớm đi học, tan học trở về nhà, cũng dần dần quen thuộc với bạn cùng lớp, trong thoáng chốc, thật sự tưởng như bản thân lại quay về thời đại học. Chỉ là người bên cạnh kia đã không còn, mà một người khác xuất hiện bên cạnh y, cho y bình Đức bắt đầu bắt tay tiếp quản công ty của cha anh, mỗi ngày càng thêm bận rộn, ban ngày anh đều ngâm mình ở công ty, nhưng, mỗi ngày nhất định hết khả năng tan tầm về nhà đúng giờ, làm cơm cho Sách Thiệu và vị Bác sĩ tương lai cực kỳ kén chọn Thẩm Kiệt tháng tĩnh hảo, hiện thế bình thản. Năm tháng an nhàn, bình yênTrong nháy mắt chính là tết âm lịch. Sách Thiệu trước kia cùng Sách Trí hai người cũng hiếm khi chính thức trải qua ngày tết truyền thống này, nhưng sau khi đến nước khác, lại đột nhiên phát hiện được tầm quan trọng của Đức lại cứ phải tăng ca vào hôm nay, Sách Thiệu hết giờ học về nhà, tựa vào ghế sa lon, trên đầu gối đặt Computer, bên kia màn hình, Diệp Tiểu Miêu đang nhăn mặt làm trò với y. Chuông cửa bị ấn vang, Sách Thiệu đứng dậy đi mở cửa, Thẩm Kiệt Thần mặc áo khoác, trên cổ quàng khăn, trên đầu còn giắt bông tuyết, vừa vào cửa, đã mang đến một luồng khí Thiệu nhún nhún vai, để cậu vào bên trong, mình về sô pha ngồi, Diệp Tiểu Miêu đang giơ phiếu điểm bài thi cuối kỳ trong tay, “Cậu út, cậu mau nhìn, học kỳ này con thi hạng nhất, ba ba nói kêu cậu chuẩn bị quà cho con.”Sách Thiệu cong khóe môi, “Được rồi, chờ cậu đi chọn quà cho con nha.”Thẩm Kiệt Thần tự nhiên cởi áo khoác xuống, treo xong, ngồi xuống bên cạnh Sách Thiệu, cậu trong khoảng thời gian này vẫn đang bận bịu luận văn, ngay cả đến thời gian ăn cơm cũng thiếu, Sách Thiệu nghiêng đầu nhìn cậu, sắc mặt cậu hơi tiều tuỵ, dưới mắt đã có quầng thâm rõ rệt, nhưng cả người thoạt nhìn, lại càng thêm tuấn kia màn hình truyền qua một tiếng ho nhẹ, thanh âm của Diệp Thần truyền tới rõ ràng, “Sách Trí, xem ra anh không cần lo cho em trai anh, thời gian mới mấy tháng, cậu ta lại đổi bạn, thoạt nhìn bộ dạng đẹp trai hơn An Đức.”Sách Thiệu liếc mắt, vừa muốn giải thích, thì nghe thấy Sách Trí bên kia thản nhiên trả lời, “Nó từ khi sống cùng An Đức, ngay cả quán bar cũng không dám đi, còn trông chờ nó đổi bạn?”Sách Thiệu trầm mặc một hồi, đột nhiên khép màn hình lại, đứng lên, kéo áo khoác Thẩm Kiệt Thần qua, ném vào lòng cậu, trở tay lấy áo khoác của mình, Thẩm Kiệt Thần hơi hơi kinh ngạc, “Anh làm gì?”Sách Thiệu mặc áo khoác vào người, “Sách Nhị gia hôm nay dẫn cậu đi ra ngoài tiêu sái một phen.”Môi Thẩm Kiệt Thần lộ ra nụ cười mỉm, “An Đức làm sao bây giờ?”Sách Thiệu liếc mắt, “Tăng ca ăn tết lớn, ai thèm quan tâm anh ta.” Cái gì gọi là “Nó từ khi sống cùng An Đức, ngay cả quán bar cũng không dám đi?” Nói cứ như y bị quản chế. Sách Nhị gia hiện giờ tuy không làm loạn, nhưng không có nghĩa là ngay cả ra ngoài chơi cũng không thể để chứng minh quyền hạng và địa vị của mình ở cái nhà này, Sách Thiệu không thèm phân minh kéo Thẩm Kiệt Thần, đi một quán bar nổi tiếng ở địa cửa quán bar ra, không khí bên trong làm cho Sách Thiệu cảm thấy vô cùng quen thuộc, trong phút chốc có điểm phân không rõ nơi này có phải ở địa bàn của mình không. Thẩm Kiệt Thần nghiêng đầu nhìn y một cái, tự nhiên đi đến ngồi trước quầy bar, vẫy tay gọi hai ly Thiệu hơi hơi kinh ngạc, Thẩm Kiệt Thần trong ấn tượng của y hẳn là sinh viên hiền lành lịch sự, đến môi trường này không bị kinh hách đã không tồi rồi, nhưng hiện tại xem ra, cậu hình như rất thích ứng?Thẩm Kiệt Thần uống một ngụm rượu, quay đầu lại nhìn biểu tình của Sách Thiệu, không khỏi lộ ra một nụ cười tươi, “Quán này trước kia tôi thường tới, chẳng qua gần đây bài vở có phần nặng, mới vẫn không rảnh qua đây.”“Cậu thường đến?” Sách Thiệu nhíu nhíu mày, “Đây chính là một gay bar.”Thẩm Kiệt Thần cười nhìn y, “Tôi từng nói tôi không phải sao?”“Kháo.” Sách Thiệu nhướng mí mắt, chẳng thể trách lúc trước cậu nhanh như vậy đã nhìn ra quan hệ của mình và An Đức, ở chung với hai người họ lâu như vậy, cũng không cảm thấy khó chịu, hóa ra căn bản chính là cùng một loại người với bọn Thiệu ngồi xuống bên cạnh Thẩm Kiệt Thần, tiếng động huyên náo quen thuộc, còn có bóng người lắc lư trong quán bar, mặc dù gương mặt và ngôn ngữ khác biệt, nhưng không khí thì lại giống nhau làm cho người ta dễ dàng hưng phấn và mê Thiệu cởi áo khoác xuống, lộ ra áo len đen vừa người bên trong, xương quai xanh tinh xảo đẹp đẽ phơi bày ra ngoài, thoạt nhìn vô cùng dụ hoặc. Vài ly rượu xuống bụng, tầm mắt y hơi hơi rời rạc, Thẩm Kiệt Thần nghiêng đầu nhìn y một cái, nhíu nhíu mày, “Anh uống nhiều quá rồi?”Sách Thiệu cười nhẹ một tiếng, cong khóe môi, “Cậu có biết Sách Nhị gia của cậu trước kia làm gì sao? Chút rượu ấy nghĩ sao nói tôi uống nhiều?”Thẩm Kiệt Thần uống một ngụm rượu, “Anh trước kia làm gì?”Tầm mắt Sách Thiệu dừng lại một tí trên người hai chàng trai đang quấn quýt nhau cách đó không xa, cười khẽ, “Sống mơ mơ màng màng, hoang đường độ nhật.”Tầm mắt Thẩm Kiệt Thần nhìn thoáng qua theo, quay đầu lại cười khẽ, “An Đức có thể cải tạo anh lại, xem ra thực không thể tưởng tượng nổi.”“Tôi cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.” tầm mắt Sách Thiệu dừng ở ly rượu trước mặt, hình như đang suy nghĩ sâu xa, hồi lâu khẽ cười, “Từng có một đoạn thời gian rất dài, tôi vẫn cho rằng, nửa đời sau của mình chính là sẽ trôi qua hoang đường như vậy, vẫn một mình về phía trước, cho dù là phải đối mặt vực sâu, mãi mãi không thể quay đầu lại. An Đức anh ấy làm cho tôi hiểu được, hóa ra mình còn có thể có một lựa chọn khác, hóa ra còn có thể có một người cùng mình, một mực đi tiếp.”Thẩm Kiệt Thần rủ mi mắt, khẽ cười một cái, “Nói rõ anh cũng đủ may mắn.”Sách Thiệu giương mắt nhìn cậu, “Cậu vẫn cứ một mình như vậy?”Khóe môi Thẩm Kiệt Thần mang ý cười, thoạt nhìn vân đạm phong khinh, “Từ rất sớm trước kia sau khi tôi biết mình khác biệt người khác, thì đã chuẩn bị tốt. Thỉnh thoảng có người xuất hiện, chẳng qua cũng là gặp dịp thì chơi, một người xuất hiện, cùng anh một đoạn thời gian, sau đó thì rời đi, cũng chỉ là người qua đường.”Sách Thiệu thấy được một tia cô đơn rất rõ ràng trong đáy mắt Thẩm Kiệt Thần, y cười lắc lắc đầu, “Không ai đã định trước là sẽ một mình. Mãi đến người kia xuất hiện cậu chắc mới có thể tin.”Thẩm Kiệt Thần uống một ngụm rượu, từ trong túi tiền móc ra một hộp thuốc, đưa cho Sách Thiệu, Sách Thiệu nhận một điếu, sau đó châm, khói thuốc nhàn nhạt tỏa ra, Sách Thiệu nhìn Thẩm Kiệt Thần, “Cậu hôm nay thực sự khiến tôi kinh ngạc.”Thẩm Kiệt Thần châm điếu thuốc của mình, trên mặt mỉm cười, “Anh cho rằng người có thể thân thiết với con yêu nghiệt anh có thể là người tốt sao?”Sách Thiệu liếc mắt, đột nhiên trong âm ĩ nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, y móc điện thoại ra, quả nhiên thấy tên An Đức chớp chớp trên màn hình, biểu tình trên mặt y đột nhiên liền trở nên nhu hòa, đứng dậy, hướng Thẩm Kiệt Thần ra dấu nghe điện thoại, đi tìm một chỗ yên âm An Đức từ bên kia điện thoại truyền đến, thanh âm trầm trầm làm cho Sách Thiệu cảm thấy vô cùng thân thiết, hai người chẳng qua một ngày không gặp, nhưng ở trong một vùng ồn ào này, y lại đột nhiên cảm thấy có chút nhớ nhung đối phương, thanh âm cũng không khỏi trở nên dịu dàng, “Anh tan tầm rồi sao?”An Đức trả lời, “Đang chơi ở đâu đấy? anh mua bánh chẻo rồi, trở về cùng ăn tất niên.”Có thể là đầu óc chếch choáng, Sách Thiệu khe khẽ mở miệng, “An Đức, em nhớ anh.”An Đức dường như lặng đi một chút, sau đó trong thanh âm mang theo ấm áp đặc biệt của anh, “Anh chờ em về.”“Được.” Sách Thiệu cầm điện thoại xoay người, y hiện tại cái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn trở lại bên cạnh người kia, cùng anh một chỗ. Còn đi chưa được mấy bước, cả người đã sửng sốt, hồi lâu y mới nói tiếp “hình như, có phiền phức.”Một ngày này đổi mới hoàn toàn ấn tượng của Sách Thiệu với Thẩm Kiệt Thần, y chính một ngày này không chỉ biết tính hướng của Thẩm Kiệt Thần, hơn nữa, còn tận mắt nhìn thấy nụ cười mỉm trong ngày này, Bác sĩ tương lai nhìn như hiền hòa, đang ấn một người đàn ông trung niên hèn mọn xuống đất, sử dụng bạo quán bar nơi nơi đều là người hormone quá mức dồi dào, một mình Thẩm Kiệt Thần đánh người lập tức liền có xu hướng mở rộng thành kéo bè kéo lũ đánh nhau, Sách Thiệu yên lặng thở dài, muốn kéo Thẩm Kiệt Thần ra, lại không ngờ, bị cuốn giờ sau, An Đức từ cục cảnh sát lĩnh về Thẩm Kiệt Thần vẻ mặt hờ hững không có bất kỳ thương tích gì, còn có Sách Thiệu với cái trán bầm tím. Cũng thuận tiện hiểu biết một chút nguyên nhân cả sự kiện, chính là vị đàn ông trung niên hèn mọn sau khi hơi say, thấy được gương mặt Phương Đông hiếm thấy của Thẩm Kiệt Thần, muốn qua bắt chuyện, ban đầu Thẩm Kiệt Thần chỉ là muốn khéo kéo từ chối ông ta, lại không ngờ, ông già kia dũng cảm khen một chút sắc đẹp của Thẩm Kiệt Thần, không cẩn thận biểu đạt không tốt, chạm đến tới điểm bùng nổ không hề hiền hòa của Thẩm Kiệt Sách Thiệu muốn can ngăn bị đám người hỗn loạn đẩy sang một bên, đụng phải quầy bar. Mà người chân chính đánh nhau, lại không có một chút tổn nay về sau, An Đức và Sách Thiệu không thể không nhìn Thẩm Kiệt Thần với cặp mắt khác về đến nhà, đã gần nửa đêm, Thẩm Kiệt Thần từ chối lời mời của An Đức, trở về nhà, Sách Thiệu ấn ấn cái trán vẻ mặt ai oán theo sát An Đức vào Đức ấn Sách Thiệu xuống ghế sa lon, lột áo khoác dính đầy mùi rượu thuốc trên người y, bôi thuốc lên đầu y. Sách Thiệu rúc vào trong sô pha, ngửa đầu nhìn An Đức, An Đức vẫn nghiêm mặt không nói lời nào, Sách Thiệu ngẩng đầu lên, chạm chạm môi anh, chớp chớp mắt nhìn anh, “Anh giận sao?”An Đức bôi thuốc xong, cúi đầu nhìn Sách Thiệu, Sách Thiệu mở to mắt nhìn An Đức, An Đức cuối cùng không làm ra vẻ nổi nữa, lộ ra một nụ cười tươi, “Anh nào dám giận Sách Nhị gia. Nhưng xin lần sau em có thể xem xem thân thể của mình không, nếu xảy ra chuyện gì, em bảo anh làm sao bây giờ?”Sách Thiệu kéo An Đức trở lại ghế sa lon, ổ vào ngực anh, nửa ngày mới mở miệng, “An Đức anh có cảm thấy em bây giờ quá ỷ lại vào anh không?”“Như vậy không tốt sao?” An Đức cúi đầu xuống, nhìn vào mắt Thiệu lắc lắc đầu, “Em không biết. Em chưa từng bao giờ ỷ lại một ai như vậy, cảm giác này, hơi bất an.”An Đức ôm chặt Sách Thiệu, nhẹ giọng mở miệng, “Anh cảm thấy như vậy tốt lắm, có thể được em ỷ lại, anh mới cảm thấy an tâm. Giữa hai chúng ta, chiếm địa vị chủ đạo, vẫn là em.”Sách Thiệu dường như có chút mê mang, y cúi thấp đầu, ngón tay vô ý vuốt vuốt đầu An Đức, An Đức hôn hôn vành tai y, “Hôm nay ba anh gọi điện đến, kêu anh có rảnh về nhà một chuyến.”Sách Thiệu gật gật đầu, “Vậy anh cứ về là được, không cần xin chỉ thị.”“Chúng ta ngày mai cùng trở về đi.”Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Ân, lúc này Bác sĩ Thẩm còn chưa quen biết chú cảnh sát đâu! Chú cảnh sát chương sau chưa chắc sẽ xuất hiện, cho dù xuất hiện nhiều nhất chỉ là người qua đường. Đã cách nhiều năm, Sách Thiệu tưởng rằng mình sớm đã không còn cảm giác gì với Cù Triết, bất kể là yêu, hay hận. Nhưng thẳng đến khi nghe được thanh âm của hắn, y mới đột nhiên phát hiện, y vẫn muốn gặp hắn, muốn gặp người đàn ông mà mình đã dùng thời gian mười năm để yêu, cùng nhau nắm tay trưởng thành. Người đàn ông dây dưa với Sách Thiệu mười năm dài, cuối cùng lựa chọn kết hôn với phụ nữ, người y đã từng cho là yêu nhất cuộc đời này. Nếu nói có một người cả đời này Sách Thiệu không bao giờ muốn gặp, vậy chắc chắn là Cù Triết. Tơ lòng còn chưa dứt, thì đúng lúc đó Sách Thiệu gặp được An Đức tại quán bar của mình. Sách Thiệu kinh doanh quán bar đã lâu, tất nhiên là biết, thân phận đặc biệt của người đàn ông trước mắt này, nhưng còn hơn thân phận của anh, càng làm cho Sách Thiệu thỏa mãn là khuôn mặt anh. Y đã lâu lắm, không thấy được một gương mặt như vậy, gương mặt nhìn mãi không chán. Vì thế, ngay lần đầu tiên gặp nhau, hai người đã dây dưa trong phòng Sách Thiệu thật liệu rằng, khi y vẫn còn đang nhớ nhung người cũ, thì khi đứng trước ngã ba tình, y sẽ lựa chọn ai, lại còn trong tình huống người cũ quay gót tìm về? Liệu rằng tình yêu chân thần và sự hi sinh hết mực của An Đứa có đủ lớn để cảm hóa y? Mời các bạn cùng đọc truyện để có câu trả lời! Sách Thiệu về nhà lăn qua lăn lại một vòng, đột nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt, sau khi ăn bữa lớn quản gia đặc biệt chuẩn bị cho y, rất vui vẻ trở về quán khi mở cửa, Sách Thiệu cố ý kéo hai bảo vệ tới, dạy dỗ một phen, hơn nữa dặn dò buổi tối Sách đại thiếu phiền phức đến cực điểm muốn dẫn người bảo bối vạn phần của anh ta đến quán bar, hôm nay khách trong quán, nhất định phải chú vì phải gặp chị dâu mới, Sách Thiệu cực kỳ chú ý trang phục của mình, y và Sách Trí hai người nương tựa lẫn nhau nhiều năm, dù sao trong nhà có dấu hiệu thêm người, y cũng từ trong đáy lòng vui vẻ cho Sách mình y lẻ loi suốt đời như vậy đủ rồi, y hi vọng Sách Trí, không cần như thế giống Thiệu không biết từ đâu lục ra một cái áo len màu trắng, khoác lên một cái quần jean màu sáng, trên chân cũng đổi một đôi giày vải, tựa vào bên quầy bar hướng về phía Donald mỉm cười bộ dạng giống như một học sinh trung học đơn thuần vô tri, Donald lặng lẽ nhìn y, hận không thể đâm mù đôi mắt dùng để cảnh cáo bản thân, tất cả chuyện này đều là biểu hiện giả dối, Sói xám phủ thêm da dê cũng không thể biến thành cừu vui vì Sách Thiệu đặc biệt dặn dò, khách trong quán hôm nay ít hơn, phần lớn đều là lặng lẽ uống rượu hoặc là ở ghế dài hoặc trong gian riêng tán tỉnh, trong sàn nhảy ngay cả một bóng người cũng không Sách Trí bước vào nhìn thấy cảnh tượng này vô cùng vừa lòng, nghiêng đầu cười cười với người bên cạnh, “Em xem thật ra quán bar cũng có thể thực yên tĩnh.”Sách Thiệu rút rút khóe miệng, nhìn nụ cười có thể xem là dịu dàng bên môi Sách Trí, nghĩ thầm, ông đây sống gần ba mươi năm, cũng chưa từng thấy Sách Trí cười như vậy với mình. Sau đó nghiêng đầu, nhìn người bị Sách Trí ôm hờ trong đen như mực, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, đôi mắt long lanh, kính mắt treo trên sống mũi cả người có vẻ nhã nhặn, sắc mặt hơi ửng đỏ nhìn Sách Thiệu, chắc là đang nhớ lại một màn hồi sáng Thiệu cong khóe môi, “Chào chị dâu.”Sách Trí nghiêng nghiêng đầu, ghé vào bên tai chàng trai khe khẽ mở miệng, “Đây là Sách Thiệu, là đứa em không có tiền đồ của anh.”Chàng trai gật gật đầu, vươn một bàn tay, “Xin chào, tôi tên Diệp Thần.”Sách Thiệu lễ độ bắt tay Diệp Thần, dẫn hai người đến ghế dài tận cùng bên trong, “Muốn uống gì? Kêu Donald pha cho hai anh.”Diệp Thần cúi thấp đầu, dường như là đang suy nghĩ, Sách Trí bên cạnh trực tiếp mở miệng, “Coca.” Diệp Thần ngẩng đầu trừng Sách Trí, Sách Trí cười mở miệng, “Đã nói cai thuốc kiêng rượu.”“Em nói chính anh.” Diệp Thần liếc Sách Trí một cái, “Anh tưởng anh lén hút thuốc em không biết. Anh cứ việc hút đi, chờ hút đến phổi cũng thành đen anh sẽ vẹn toàn, dù sao anh có một trái tim đen, thêm một cặp phổi đen cũng chẳng sao.”Tay vói lấy thuốc của Sách Thiệu lặng lẽ thu về, trong lòng âm thầm nghĩ, người nhìn nhã nhặn, chưa chắc sẽ dễ ăn hiếp, người này có thể trừng trị Đại Ma Vương Sách Trí ngoan ngoãn, Sách Thiệu y vẫn không nên trêu chọc anh Trí giơ tay lên, “Được rồi, em muốn uống gì thì uống đó, dù sao buổi tối về vừa lúc phải bù chuyện bị thằng nhóc đáng ghét này cắt ngang, em uống nhiều quá thì dễ dàng hơn!”Sắc mặt Diệp Thần lại từ từ đỏ lên, cậu giương mắt nhìn nhìn Sách Thiệu, cuối cùng nói “Coca.”Sách Thiệu vừa lòng gật gật đầu, nhấc chân đi sang quầy bar, mới vừa bước ra một bước, đột nhiên quay đầu lại, “Cola sát tinh diệt t*ng trùng, anh hai của em uống nhiều chút quả thật có ích lợi.” Sau đó không đợi hai người phản ứng, đã lủi đến quần qua coca, Sách Thiệu tự giác rời khỏi nơi đó ngay, không làm bóng đèn. Y tựa bên quầy bar, xa xa nhìn Sách Trí, bên môi anh ấy dính nụ cười, ánh mắt nhìn chàng trai bên cạnh hết sức dịu dàng, thậm chí mang theo cưng cùng có một người xuất hiện, làm cho Sách Trí không gì làm không được, coi thường tính mạng trở nên dịu dàng giống như lúc này, Sách Thiệu từ trong đáy lòng cảm thấy thỏa mãn. Nếu như nói, đời này của y còn có người nào để y lưu tâm, vậy ngoài Sách Trí, tuyệt đối không có người thứ đàn ông này đã dùng tính mạng mình ghép nên cuộc sống bây giờ của hai anh em, người đàn ông này từ nhỏ đã che chở phía trước y, làm cho Sách Thiệu không cha không mẹ tuyệt đối cũng sẽ không chịu bất cứ uất ức nào, người đàn ông này và y máu mủ tình thâm, mặc dù ngày thường châm chọc khiêu khích y, nhưng chưa hề thiếu quan tâm, rốt cục có một người có thể làm cho anh ấy nhớ nhung, có thể cho anh ấy hạnh Thiệu tựa vào ghế, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì, chờ y lấy lại tinh thần, bên cạnh không biết khi nào đã thêm một người, Sách Thiệu nghiêng đầu nhìn anh, “Anh đến đây lúc nào?”An Đức nhận lấy rượu Donald đưa tới uống một ngụm, “Lúc em suy nghĩ nhân sinh.”Tầm mắt Sách Thiệu dạo một vòng trong quán rượu, “Anh vẫn rất rảnh rang?”“Xem như thế đi.” An Đức chứa ý cười, “Con người tôi khá biết kết hợp làm việc nghỉ ngơi.”Sách Thiệu cúi đầu nghĩ một hồi, “Anh đã rảnh như vậy, cùng tôi đi ra ngoài giải sầu được chứ. Nếu không bằng lòng có thể từ chối, đây không tính là nghĩa vụ của bạn giường.”“Cực kỳ tự nguyện.” An Đức nhìn Sách Thiệu, cảm thấy người trước mặt với anh mà nói, dường như là một hấp dẫn cực lớn, một cái nhíu mày một nụ cười, giơ tay nhấc chân của y, đều hấp dẫn anh, lôi kéo anh, đi tới một phạm vi không biết. Nhưng anh một chút cũng không cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy một cảm giác mới lạ, chưa từng người một trước một sau ra cửa, Sách Thiệu ở phía trước xoay người, dứt khoát dừng lại trước một chiếc Hummer rất là phong cách, tài xế trong xe nhảy xuống, cung kính mở miệng, “Nhị thiếu.”Sách Thiệu gật gật đầu, “Đưa tôi chìa khóa a, tôi đi hóng mát. Sách Trí đang ở bên trong nhị oailàm hay nói một vài chuyện thân mật giữa người yêu với nhau, tạm thời sẽ không ra ngoài.”Tài xế do dự một chút, đưa chìa khóa cho Sách Thiệu. Sách Thiệu kéo mở cửa, lên xe, ghé vào cửa sổ xe nhìn thoáng qua An Đức còn đứng ở ven đường, “Lên xe.”An Đức cười cười, đang muốn lên xe, tài xế bên cạnh đột nhiên lén lút kéo anh một cái, thừa dịp Sách Thiệu không chú ý thấp giọng nói “Vị tiên sinh này, tôi tốt bụng nhắc nhở ngài, nhị thiếu không có bằng lái.”An Đức nghiêng đầu hơi không tin, Sách Thiệu bấm còi, ngậm thuốc bên môi nhìn An Đức, “Anh rốt cuộc lên xe không?”An Đức mở cửa, lên xe, không nhìn hiểu vẻ mặt tiếc nuối của tài xế phía Đức nhìn động tác của Sách Thiệu, vẫn khá thành thạo, cũng từ từ an tâm, thuận miệng hỏi “Em định đi đâu?”Sách Thiệu thờ ơ trả lời “Dẫn anh đi đâu thì anh đi đó, anh một người sống lớn như vậy, còn sợ tôi bán anh?”“Được, vậy hôm nay tôi liều mình bồi quân tử.” An Đức lại sít chặt dây an toàn, dựa sát ghế ngồi vương vấn mùi thuốc lá trên người Sách Thiệu, không tự chủ nhắm mắt Thiệu mở cửa sổ hai bên, gió đêm thu gào thổi vào, giai điệu Sách Thiệu ngâm nga trong miệng mơ mơ hồ hồ truyền vào tai, trên đường cao tốc ban đêm xe rất ít, lại làm cho An Đức cảm thấy có chút an nhàn. Anh tùy ý thò đầu nhìn ngoài xe, đột nhiên cả kinh, nhíu mày, “chiếc xe phía sau kia hình như luôn đi theo chúng ta.”Sách Thiệu nhìn vào kính chiếu hậu, quả nhiên thấy một chiếc xe theo thật sát phía sau, y cắn chặt môi, giẫm mạnh chân ga, xe nhanh chóng lao về phía trước, xe phía sau dường như từ từ kéo xa khoảng Thiệu huýt sáo, “Đấu với tao!”An Đức giương môi nhìn dáng vẻ đắc ý của y, đột nhiên cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, một chiếc xe đối diện chạy tới, đèn xe sáng chói hai người có chút mở mắt không ra, Sách Thiệu chính là theo bản năng giẫm phanh, sau đó đánh tay lái sang một bên. Ô tô cuối cùng đụng lan can ven đường ngừng lại, Sách Thiệu bởi vì quán tính quá lớn dập đầu trên tay lái, bụng bị dây an toàn thắt chặt đến đau. Bởi vì xe nghiêng về một phía đụng vào Sách Thiệu, cho nên An Đức chỉ là bị lắc mạnh một cái, không có gì đáng Đức mở dây an toàn trên người mình, thò đầu nhìn Sách Thiệu, “Em có sao không?”Cái trán non mịn của Sách Thiệu trực tiếp bị đập chảy máu, máu tươi chảy dọc theo trán xuống mặt, một bàn tay Sách Thiệu ấn bụng, cả khuôn mặt bởi vì đau đớn đều rút lại. An Đức cảm thấy run lên, vội vàng giúp y mở dây an toàn. Sách Thiệu đưa tay lau mặt một cái, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên dừng lại. Sau hai tiếng phanh xe, hai chiếc xe ở Hummer ngừng lại bên cạnh, một đám người từ trong xe đi xuống, một trái một phải chặn cửa xe. Sau đó dùng lực thô bạo kéo mở cửa xe bên này của Sách Thiệu ngẩng đầu lên híp mắt nhìn người tới, cầm đầu cúi đầu xuống nhìn khuôn mặt nhuốm máu của Sách Thiệu, “Tôi nói Sách đại thiếu sẽ không dễ dàng bị bắt như vậy, hóa ra là nhị thiếu a, chậc chậc, làm bị thương khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp a.” Nói xong vươn tay sờ sờ vết thương trên mặt Sách Thiệu đưa tay kéo tay gã ra, “Tôi tưởng là ai, té ra là Vu Thắng Vu Nhị gia, đêm hôm khuya khoắc, đây là ý gì? Tìm tôi đua xe sao?”Vu Thắng hừ lạnh một tiếng, “Sách đại thiếu chiếm địa bàn của tôi, phá hủy buôn bán của tôi, mấy huynh đệ hiện tại đi theo ta đều không có gì để ăn, vốn muốn tìm đại thiếu nói chuyện, nếu nhị thiếu cũng rất thuận tiện, trực tiếp kêu đại thiếu giao địa bàn cho tôi, thuận tiện bồi thường mấy trăm vạn cho mấy huynh đệ tiêu xài nữa, chuyện này đã có thể giải quyết.”“A.” Sách Thiệu cười khẽ, hơi hơi nhướng mày, “Vu Nhị gia là muốn bắt cóc sao?”“Xem ra nhị thiếu hiểu rõ tình trạng hiện tại rồi, như vậy tốt lắm. Vậy tốt nhất vẫn là phối hợp một chút, còn có thể kêu người hỗ trợ băng bó vết thương của ngài một chút, phá tướng cũng sẽ không tốt.” Vu Thắng lui về phía sau một bước, “Xuống đây đi.”Sách Thiệu miễn cưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, “Tôi muốn nói, tôi không muốn đây?”“Vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo.” Vu Thắng vừa khoát tay, lập tức có nòng súng đen kìn kịt nhắm ngay hai người, Sách Thiệu cười khẽ một cái, “Sách Trí thật đúng là tìm cho mình một cái phiền phức lớn.” Y dùng cánh tay chống đỡ một chút, vừa mới chuẩn bị xuống xe, đã cảm giác bụng kịch liệt, cả người lại dựa trở về, đè bụng, sắc mặt hết sức khó Thắng lấy súng để lên đầu Sách Thiệu, “Nhị thiếu, cũng đừng suy nghĩ giở trò gì với tôi .”An Đức vẫn lặng im cau mày nhìn vẻ mặt của Sách Thiệu, vươn tay qua, “Em không sao chứ?” Sách Thiệu đứng trước sô pha, nhìn người phụ nữ ung dung lộng lẫy, phục trang đẹp đẽ ngồi trên ghế sa lon, lúc tầm mắt đối phương dừng trên người An Đức mang theo ý cười, chuyển tới người Sách Thiệu thì trở nên lạnh như băng không chút độ ấm. Sách Thiệu mới thật thật ý thức được, so với Ba An tâm tính vui vẻ, y lúc này mới thật sự xem là gặp mặt gia trưởng của An Đức, hơn nữa, y biết rõ, người trước mắt này căn bản sẽ không dễ dàng đối Đức giống như không cảm thấy bất mãn trên người mẹ mình, mỉm cười nhìn bà, “mẹ hôm nay sao rảnh rỗi đến thăm con thế?”Mẹ An nhếch chân, mỉm cười nhìn con trai mình, “mẹ nghe nói, con sắp kết hôn?”“Ân.” An Đức nhìn lại bà, “Hôm nay chuẩn bị đi đăng ký.”“Andy, con không biết là con kết hôn hẳn phải nói với mẹ một tiếng sao?” trên mặt Mẹ An dường như có một chút bất mãn, tầm mắt quét đến người Sách Thiệu, “Càng miễn bàn, là cùng một chàng trai Hoa kiều.”An Đức nhã nhặn cười cười, “Hồi đó lúc mẹ kết hôn không cho con biết, con cũng không tính toán, càng khỏi nói, là cùng một ông già ngoại quốc.”Sách Thiệu đứng ở bên cạnh lẳng lặng nghe đối thoại giữa hai mẹ con, y không thể không khâm phục phong thái của Mẹ An, nếu An Đức là con y, y nhất định sẽ khống chế không được nhào qua bóp chết An cúi đầu xoay xoay chiếc nhẫn kim cương óng ánh trên tay mình, ngẩng đầu nhìn An Đức ánh mắt dường như mang theo đau lòng, “Andy, con đừng như vậy, mẹ chỉ có một mình con.”An Đức bất vi sở động, “Mẹ hoàn toàn có thể cùng Brian sinh một đứa, như vậy mẹ lại thêm một đứa con. Nhưng con không có khả năng tìm thêm một người mẹ.”Khổ nhục kế dường như không sao dùng được, Mẹ An đột nhiên đứng lên, chỉ vào Sách Thiệu, “Cậu nói, cậu rốt cuộc muốn bao nhiêu tiền mới chịu chia tay với con trai tôi?”Sách Thiệu ngẩn người, quay đầu nhìn về phía An Đức, An Đức khe khẽ vỗ vỗ tay, đứng lên, kéo tay Sách Thiệu, “Xem ra gần đây mẹ ở nhà lại xem không ít phim thần tượng, học được phương pháp rồi.”Mẹ An nhíu mày, “Andy, con có tin mẹ ngừng tài khoản của con không.”“Mrs Wilson, con độc lập đã lâu rồi, mẹ chẳng lẽ đã quên?” bờ môi An Đức tràn ra nụ cười tươi, “Được rồi, giỡn đủ rồi chưa?”Mẹ An sụp đổ gương mặt tinh xảo, nhìn An Đức một hồi, “Con là nghiêm túc?”An Đức giơ chiếc nhẫn trên tay lên, “Ngài cảm thấy thế nào?”“Mẹ còn trông mong con tìm một đứa con dâu xinh đẹp, bồi mẹ đi dạo phố với đám chị em.” Mẹ An quay đầu đánh giá Sách Đức cười nhẹ một tiếng, “Ngài nếu có thể tìm được người hợp mắt con hơn em ấy, con bằng lòng nghe theo lời ngài.”Mẹ An nhìn cái tay nắm chặt của hai người, một hồi, lại lần nữa nở nụ cười, “Hai đứa đã đợi lâu như vậy, đăng ký trễ thêm một ngày cũng chẳng sao. Con từ trong nước về cũng không tới thăm mẹ, mẹ tới thăm con, con còn muốn đuổi mẹ sao?”An Đức quay đầu nhìn Sách Thiệu, Sách Thiệu gật đầu, không nhận được cho phép của vị phu nhân trước mắt này, hai người họ muốn kết hôn chỉ sợ cũng không dễ. An Đức cầm tay Sách Thiệu an ủi, sau đó nhìn thoáng qua thời gian, “Chúng ta đi ăn cơm trưa đi, ngài muốn ăn gì?”Mẹ An khoát khoát tay, “Hai đứa bình thường không ăn ở bên ngoài đi, hôm nay cứ để mẹ xem xem tay nghề của con dâu tương lai.”An Đức nhún nhún vai, “Mrs Wilson, con đặt lời trước, cho dù lại mẹ ra chủ ý gì hoạnh họe bọn con, cũng sẽ không thay đổi kết cục.”Mẹ An cười khẽ, vỗ vỗ bả vai con trai mình, “Andy, hết thảy đều có thể.”Sách Thiệu từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên vào phòng bếp. Mặc dù y biết, vị mẹ chồng tương lai này của y rõ ràng là đang bới móc, nhưng y cũng không thể không kiên trì nhận thách Đức dựa vào tủ lạnh nhìn Sách Thiệu cau mày trước bồn rửa rau dưa, ngón tay trắng nõn ngâm vào dòng nước có vẻ càng thêm xinh đẹp, An Đức khe khẽ cười cười, “Để anh làm cho.” Nói xong đã xắn tay áo, muốn đi Thiệu ngẩng đầu trừng mắt liếc anh một cái, “Anh đứng đó nhìn, anh còn sợ Sách Nhị gia em đốt phòng bếp nhà anh sao?”An Đức thành thật đứng lại, nhìn Sách Thiệu rửa thức ăn, quay đầu xắt thịt, thủ pháp thoạt nhìn vô cùng không thạo, mang theo vụng về. An Đức rất sớm đã biết, Sách Thiệu luôn không biết chăm sóc bản thân thế nào, con người y, có người chăm sóc là có thể sống đặc biệt tinh tế, không ai chăm sóc thì sống hết sức tùy tiện. Anh đã quen chăm sóc y, đã quen làm hết khả năng cho đối phương thuận lợi trên mọi phương diện, hơn nữa, chưa từng dự định thay không muốn cho đối phương chịu chút uất ức Đức nghĩ, liền đi tới, đè lại tay cầm dao của Sách Thiệu, ghé vào tai y khẽ nói, “Để anh làm, anh nói rồi, sau khi gặp cha mẹ, sẽ không tạo ra bất kỳ thay đổi nào với cuộc sống chúng ta.”Tay Sách Thiệu dừng một chút, y ngẩng đầu nhìn An Đức, trên mặt dính giọt nước bắn lên lúc rửa rau vừa nãy, bên môi tràn ra nếp cười, “Anh cố gắng trả giá vì hai ta, em đều nhìn thấy hết. Cũng đến lúc em làm chút gì đó. Tuy rằng em biết những dụng ý này sẽ không tạo thành thực chất gì, nhưng em chính là muốn nói cho anh biết, em cũng sẽ cố gắng vì tình cảm của chúng ta.”An Đức gật đầu, “Anh nhìn thấy rồi, anh đều nhìn thấy được.”Vì thế, làm một bữa cơm trưa mà hai người ở trong phòng bếp nhị nhị oai oai hai tiếng mới xong, Sách Thiệu cảm thấy sau khi ăn cơm trưa ánh mắt Mẹ An nhìn mình càng thêm bất qua cơm trưa, Mẹ An ngồi trên ghế sa lon, nhìn An Đức và Sách Thiệu bận rộn giúp bà dọn dẹp khách phòng, đột nhiên mở miệng, “Andy, ban nãy Lê Thanh gọi cho mẹ, nghe nói mẹ qua đây, muốn hẹn mẹ cùng đi dạo phố.”An Đức cũng không quay đầu lại, “Vậy ngài cứ việc đi, buổi tối con có thể đón ngài về.”“Con biết rõ Lê Thanh muốn gặp chính là con.” Mẹ An cười trả lời, “Cùng đi chứ.”Sách Thiệu quay đầu nhìn An Đức, “Lê Thanh là ai?”An Đức ngẩn người, hướng về phía phòng khách hỏi, “Lê Thanh là ai.”Bên trong phòng khách trầm mặc vài giây, Mẹ An trả lời, “Con ngay cả vị hôn thê của mình cũng quên rồi sao?”“Vị hôn thê?” Trong khách phòng hai người cùng lúc mở miệng, trong thanh âm đều mang theo nghi cười trong thanh âm Mẹ An càng đậm, “Đúng a, con quên rồi sao, con gái của chú Lê, hai đứa lúc nhỏ còn chơi cùng nhau kia mà.”Sách Thiệu mỉm cười, “Hóa ra còn là thanh mai trúc mã.”“Đúng a. Năm đó tình cảm của Andy và Thanh Thanh tốt lắm, hai nhà chúng ta lại là thế giao, cho nên cứ dứt khoát cho đính hôn. Mấy năm nay không gặp, Andy gần như quên mất con người ta, nhưng Thanh Thanh chính là vẫn nhớ con, còn nhớ rõ hôn ước kia đấy.” Mẹ An đứng dậy tựa ở cửa khách phòng, quan sát vẻ mặt Sách Thiệu, “Ôi, mẹ quên mất, hai đứa còn chuẩn bị kết hôn mà, vậy phải làm sao mới tốt bây giờ? Andy cũng không thể nói không giữ lời đi?”Sách Thiệu nhìn An Đức, mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng buông ra giường trên tay xuống, xoay người ra khỏi khách phòng vào phòng ngủ, tiếng đóng cửa nặng nề vang Đức vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn thoáng qua biểu cảm thực hiện được của mẹ mình, “Cái gọi là đính hôn lúc ấy con mới 8 tuổi, Lê Thanh cũng chưa được 5 tuổi, con nít nhà nào cũng thế, bây giờ lại lôi ra, rất thú vị sao?”Mẹ An ý vị thâm trường nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, “Đương nhiên, thú vị cực kỳ.”An Đức cười lắc lắc đầu, “Vô ích, bất cứ dụng ý gì cũng sẽ không thể.”Mẹ An nhìn con trai mình, khe khẽ cười cười, thấp giọng mở miệng, “Con là đứa con duy nhất của mẹ, con muốn cùng người yêu sống chung, mẹ đương nhiên rất ủng hộ, nhưng điều kiện tiên quyết là, người này cũng quan tâm con như thế. Con thật sự cho rằng mẹ không liên lạc với con, chuyện của con ở trong nước, còn mấy chuyện lung tung lộn xộn kia, mẹ cũng không biết?”An Đức nhướn mi, “Mẹ có ý gì?”“Mẹ có thể đồng ý cho hai đứa sống chung, nhưng mẹ muốn xác nhận con trai mẹ không phải làm thế thân cho người khác. Cho dù là cùng đàn ông, cũng nhất định phải xác nhận nó là thật lòng thích con.” ý cười trên mặt Mẹ An tiêu tan, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.“Em ấy thích con hay không, bản thân con là rõ ràng nhất.” biểu tình An Đức không nghiêm túc như vậy, nhẹ nhàng An lắc đầu, “Mẹ cũng muốn rõ ràng. Andy, lần này con là chân thành, nếu hai đứa muốn thuận lợi kết hôn, bắt đầu bây giờ, con phải nghe lời mẹ, thẳng đến khi nó qua khảo nghiệm của mẹ, bằng không, con có thể thử xem mẹ con rốt cuộc có khả năng can thiệp hai đứa không.”An Đức cúi đầu chăm chú nhìn ánh mắt mẹ mình, nửa ngày, gật gật đầu, “Được thôi, nhưng ngài phải đồng ý với con, làm khó em ấy ít thôi.”Mẹ An mỉm cười, tao nhã, “Đương nhiên.”Sách Thiệu tự nhốt mình trong phòng, lấy mền phủ kín đầu. Y không ngờ, An Đức vậy mà còn dám tìm cho mình thanh mai trúc mã, còn chuẩn bị một vị hôn thê, vậy Sách Nhị gia y coi là gì, người thứ ba sao? Sách Thiệu ngồi dậy, dựng thẳng tai nghe ngóng thanh âm ngoài cửa, lấy điện thoại ra nhìn nhìn, cũng hơn mười phút rồi, anh ta thế mà lại không vào giải thích với mình?Sách Thiệu nhảy xuống giường, mở cửa, lại phát hiện An Đức không ở phòng khách, đẩy cửa khách phòng, thế nhưng cũng không có ai, phòng bếp và phòng tắm cũng dạo qua một vòng, vẫn là trống Thiệu trầm mặc vào phòng ngủ, cầm điện thoại, quen thuộc bấm số An Đức, điện thoại kết nối y vừa muốn phát hoả, chỉ nghe thấy bên kia truyền tới một giọng nữ mềm mại, “Là Alex a, Andy đưa dì đi tìm Thanh Thanh rồi, hồi nãy lúc đi thấy con đang ngủ, cũng không làm phiền con. Andy có thể cùng ăn cơm chiều với dì, một mình con ở nhà, nhớ ăn cơm đúng giờ a.”Toàn bộ cơn tức của Sách Thiệu đều bị nghẹn trong cổ họng, y hít một hơi thật sâu, hơi hơi giương khóe môi, đối với điện thoại nhã nhặn nói, “Dì, chúc ngài đi chơi vui vẻ.”Điện thoại ngắt, Mẹ An nhét di động An Đức vào túi xách mình, hướng An Đức cười cười, “bắt đầu từ giờ, toàn bộ điện thoại của nó, đều để mẹ nhận.”An Đức yên lặng nhìn mẹ mình, xoay đầu lại. Tính cách mẹ mình anh hiểu rõ hơn hết, anh còn nhớ lúc trước bà vì cùng ba ba thành công ly hôn mà giở bao nhiêu mánh khóe với ông bà ngoại, nếu bà đã đáp ứng chỉ là một cuộc khảo nghiệm, cứ thuận theo tính tình bà là ổn rồi. Về phần Sách Thiệu, chỉ có thể chờ sau khi qua cửa ải này thì từ từ giải thích dỗ dành.

yêu nghiệt cười một cái cho gia