Với sự phát triển của khoa học, những nhà nghiên cứu đã chứng minh rằng bệnh lý xuất tinh sớm là do sự nhạy cảm của những tế bào vùng quy đầu bộ phận sinh dục nam, bao quy đầu không phải là nguyên nhân gây ra bệnh lý này. Bệnh lý xuất tinh sớm do nhiều yếu tố gây nên như tâm trạng stress, buồn bực, uống nhiều rượu bia, dùng khá nhiều thuốc lá,..
Phụ thuộc vào vào nguyên do gây nên bênh, mức độ và bệnh có biểu hiện da bao quy đầu bị rạn nứt mà các bác sĩ sẽ đưa ra các cách chữa trị không giống nhau như: + Hiện tượng da bao quy đầu bị rạn nứt do mắc căn bệnh xã hội. Tùy theo từng chứng bệnh mà một số y
Thế nhưng, bạn trai lại không muốn coi cô như một đứa "con gái bé bỏng" để nuôi, cuối cùng anh ta cũng mệt mỏi và chia tay. Trong tình cảm, nếu như bạn quá ỷ lại vào đối phương, vậy thì sẽ không còn là chính mình nữa, dễ bị động, gặp chút chuyện nhỏ cũng không có quyền lựa chọn, luôn chấp nhận một cách bất đắc dĩ.
Nhóm thuốc chữa viêm bao quy đầu mãn tính là một hoặc nhiều loại thuốc có tác dụng giảm đau, kháng viêm, tiêu diệt vi khuẩn, đồng thời hỗ trợ làm lành các vết thương do lở loét nhanh chóng. Nhóm thuốc bôi dạng thuốc mỡ có tác dụng tiêu diệt nấm, vi khuẩn, chống sưng
Vì đúng ra, chúng ta phải biết cảm ơn Chúa, Chủ Vườn, bởi với Ngài, 'sớm hay muộn không quan trọng!'. Bao nhiêu lần, chúng ta 'đến muộn!'. Dụ ngôn phản ánh tình hình của Giáo Hội sơ khai. Các Kitô hữu đầu tiên là những người Do Thái, vốn thuộc về một dân tộc
AKxL. Dù trường cấp 3 này là trường trọng điểm của thành phố nhưng có một học sinh thi đỗ trường đại học số một Hoa Hạ thì vẫn rất vinh dự. Vậy nên ngoài phần thưởng quy định sẵn thì trường còn cho thêm học phí năm đầu tiên ở đại gần một năm Bách Hợp không về Tả gia. Cô nhân dịp đầu năm mới, sau khi thi đỗ thì về nhà một chuyến. Cả trấn nhỏ vì tin tức Bách Hợp đỗ đại học mà vô cùng náo nhiệt. Bách Hợp là niềm kiêu hãnh của thị trấn, trong trấn còn treo biểu ngữ, sắp xếp cho mẹ Tả một công việc nhẹ nhàng, không có phiền toái là cha Tả thì tháng ngày ở Tả gia rất dễ chịu. Mười ngày trước khi đại học khai giảng, Bách Hợp mới đến khi báo tên ở trường, Bách Hợp nhận phòng ký túc xá. Điều kiện ở ký túc xá đại học tốt hơn cấp ba rất nhiều. Mỗi phòng đều có điều hòa, bốn người ở một phòng. Lúc Bách Hợp đến ký túc thì đã có hai cô gái vào phòng trước, đang ngại ngùng nói chuyện với nhau. Mấy người nhà thì đang sắp xếp giường ngủ cho các cô. Thấy Bách Hợp đi vào, cả hai cô bạn đều tự giới thiệu, một người là Dương Lỵ, một người là Vu Tiểu Thiên. Vì trước đấy hai người này đã trò chuyện với nhau nên quan hệ có vẻ thân mật, không chỉ chọn chỗ nằm gần nhau mà còn hẹn nhau đi ăn cơm.“Bách Hợp, một lúc nữa chúng mình cùng đi ăn cơm nhé.” Dương Lỵ là một cô gái có gương mặt búp bê, thân thể hơi đẫy đà, trông rất đáng yêu. Cặp mắt to tròn của cô ấy nhìn chăm chú vào Bách Hợp. Ba người trong phòng ký túc thì chỉ có Bách Hợp là tới một mình, Dương Lỵ mở miệng mời Bách Hợp ăn cơm nhưng người phụ nữ trung niên đang thu xếp giường cho cô ấy lại không nói gì, chỉ quay đầu đánh giá Bách Hợp. Bách Hợp vừa nhét đồ vào trong ngăn tủ của mình, ngoài cửa lại có một cô gái kéo vali vào gái này mặc một chiếc váy liền màu xanh biển bằng vải chiffon, tay đeo chuỗi vòng bằng thủy tinh, mái tóc đen thẳng buộc thành đuôi ngựa. Mấy người nghe tiếng bánh xe lăn trên nền đất thì đều vô tình quay đầu lại nhìn. Cô gái quan sát cả căn phòng ký túc vài lần, thấy mọi người trong phòng thì gỡ kính đen xuống, mỉm cười“Hình như mình tới trễ nhất thì phải, mình là Trần Nhạc Nhạc.” Cô ta vừa giới thiệu tên thì Bách Hợp lập tức chăm chú nhìn, bàn tay đang kéo vỏ gối cũng dừng lại một nay Trần Nhạc Nhạc 17 tuổi, còn nhỏ hơn nguyên chủ một tuổi, đáng lẽ lúc này phải đang học năm cuối cấp, vậy mà lại lên thẳng đại học. Bách Hợp đã đoán được nguyên nhân, tuy nói là cô đã tiếp thu nội dung câu chuyện nhưng ký ức của Tả Bách Hợp chỉ có một lần nhìn thấy Trần Nhạc Nhạc nhiều năm về sau. Hơn nữa lúc ấy cũng chỉ nhìn từ xa mà thôi, bây giờ mới là lần đầu Bách Hợp thật sự có cơ hội đánh giá Trần Nhạc Nhạc. Cô không ngờ mình lại gặp được chân mệnh thiên nữ của Phong Ninh, lại còn chung một phòng ký Trần Nhạc Nhạc không khoe khoang rằng đồ mình mặc là nhãn hiệu nào nhưng có thể nhận ra cô ta xuất thân giàu có, trên người toát ra khí chất của tiểu thư danh giá. Cô ta cũng giống như Bách Hợp, chỉ tới một mình chứ không có cha mẹ đi cùng. Có điều gia thế như nhà họ Trần thì có thể thuê phòng riêng để sống ở ngoài, vậy mà Trần Nhạc Nhạc lại muốn ở trong ký túc xá. Cô ta vừa vào phòng thì đã lấy rất nhiều đồ ăn vặt là hàng nhập khẩu ra chia cho hai cô bạn kia, nhanh chóng chiếm được trái tim họ, hơn nữa thái độ của mấy người lớn kia cũng có vẻ thân thiện hơn với Trần Nhạc Nhạc.“Sau này mọi người còn sống chung bốn năm, đây cũng coi như duyên phận. Một lúc nữa chúng ta cùng đi ăn cơm đi, hôm nay mình mời khách!” Trần Nhạc Nhạc sắp xếp đồ đạc của mình xong, vừa mới ăn đồ ăn vặt nên hai cô bạn kia đang giúp Trần Nhạc Nhạc xếp đồ, nói cùng đi ăn cơm thì cả hai đều rất hưng phấn nhận lời. Tuy Bách Hợp không định liên quan gì với Trần Nhạc Nhạc nhưng cô cũng không muốn tỏ ra quá dị biệt trong ký túc. Dù sao cô cũng sống ở đây bốn năm, vậy nên Trần Nhạc Nhạc mời khách thì cô vẫn nhận chọn một tiệm cơm ở gần trường học. Bây giờ còn chưa chính thức vào học, đại học cũng không quản lý chặt như cấp ba, hơn nữa đây lại là đại học số một Hoa Hạ nên xung quanh rất nhiều cửa hàng quán xá. Trong bữa cơm, khi mấy cô gái giới thiệu bản thân, Tả Bách Hợp cũng nói mấy câu đơn giản về mình. Trần Nhạc Nhạc bất ngờ quay đầu cười với Bách Hợp“Bách Hợp, cậu xinh thật đấy, cậu đã có bạn trai chưa? Nếu như chưa có thì mình giới thiệu đối tượng cho cậu nhé.” Không hiểu sao trong mấy cô bạn này thì Trần Nhạc Nhạc lại cảm thấy đặc biệt chú ý tới Bách Hợp. Trên người cô có cảm giác chín chắn tỉnh táo mà thiếu nữ chưa thể có được. Trần Nhạc Nhạc đã từng chết đi một lần, lại còn chết rất thê thảm nên lần sống lại này, giác quan thứ sáu của cô ta vô cùng mạnh mẽ. Cô ta cảm thấy mình không thích Bách Hợp, mặc dù Bách Hợp chẳng làm gì nhưng theo bản năng, cô ta vẫn không thích cô, giống như kiếp trước, lần đầu cô ta thấy đứa con rơi mà người cha cặn bã của mình đưa về thì đã cảm giác được mình sẽ phải chịu tổn thất. Không có căn cứ gì cả, chỉ là cô ta cảm nhận được mà Bách Hợp không phải là loại con gái như người kia. Với gia thế của cô thì nếu không phải Trần Nhạc Nhạc thi sớm một năm thì chắc hai người không thể quen nhau được. Tuy Trần Nhạc Nhạc khong hiểu được cảm giác của mình nhưng cô ta lại rất tin vào giác quan thứ sáu, vậy nên quyết định theo ý bản mặt cô ta có ý cười, biểu cảm cũng giả vờ rất tốt nhưng Bách Hợp vẫn nhận ra được sự lạnh lùng trong vẻ ngọt ngào ấy. Lúc Trần Nhạc Nhạc hỏi câu này thì đúng là đã chọc vào sự hiếu kỳ của thiếu nữ, Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên đều hiếu kỳ nhìn Bách Hợp, vẻ mặt hưng phấn. Người lớn đi cùng thì lại im lặng, chỉ uông nước chứ không lên hơn một năm không liên hệ, có điều Bách Hợp nhớ tới lúc chia tay, Phong Ninh gọi cô là vợ. Trong lòng cô thì hai người thật sự đã kết thúc, có điều nghe Trần Nhạc Nhạc nói muốn giới thiệu đối tượng cho mình thì cô mới nghĩ tới vẻ ngoài của mình. Gương mặt Tả Bách Hợp không tệ, hơn nữa một năm qua, cô rèn luyện thân thể bằng luyện thể thuật’ nên dáng người rất đẹp, khí chất trên người cô lại hoàn toàn khác với các thiếu nữ ngây thơ, vậy nên lúc làm thủ tục nhập học, vài nam sinh đều tỏ ý muốn giúp đỡ cô. Vì muốn kết thúc mấy thứ phiền toái này, Bách Hợp suy nghĩ một chút rồi gật đầu“Mình có bạn trai rồi.”Lời vừa ra miệng, không chỉ Trần Nhạc Nhạc mà hai cô gái còn lại đều lắp bắp kinh ngạc, vẻ mặt kích động hưng phấn, đang định mở miệng hỏi thăm thì người nhà Dương Lỵ kéo tay cô ấy một cái. Trần Nhạc Nhạc cũng không ngờ sẽ nghe được đáp án đấy, cô ta cắn môi, cố gắng kiềm chế cảm xúc quỷ dị cổ quái trong lòng, dường như có cái gì đó thuộc về cô ta đã bị người khác đoạt mất vậy. Trần Nhạc Nhạc lại nói“Thế sao hôm nay cậu nhập học mà bạn trai không tới? Như thế không ổn đâu! Anh ấy làm gì, sao hai người lại quen nhau?”Vu Tiểu Thiên và Dương Lỵ nghe thế thì cùng gật đầu, hai người không định ăn cơm mà chỉ nhìn Bách Hợp chăm chú.“Anh ấy tham gia quân ngũ rồi, có lẽ là quy củ nghiêm khắc nên không ra được. Trước kia bọn mình học chung trường cấp ba.” Bách Hợp chỉ nói đơn giản hai câu, trong lòng Trần Nhạc Nhạc liền cho là bạn trai Bách Hợp và cô quen nhau ở trường, nhưng có khả năng vì yêu đương nên thành tích không tốt, đành bỏ học tham gia quân ngũ. Bách Hợp vừa nói về gia cảnh của mình, nhà thuộc diện khó khăn, sau khi tốt nghiệp, bạn trai cô lại không học nữa mà đi theo nghiệp nhà binh, chứng tỏ gia thế cũng chẳng tốt đến đâu. Tuy Trần Nhạc Nhạc không định coi thường người khác nhưng cha Trần tốt xấu gì cũng là thương nhân châu báu có tiếng, vậy thì bạn trai Bách Hợp và mình chẳng thể có liên quan gì được, có lẽ cảm xúc vừa rồi chỉ là ảo giác mà thế, Trần Nhạc Nhạc thở một hơi nhẹ nhõm, cười tươi “Thì ra là vậy.”Mọi người nói đến đề tài khác. Người nhà Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên nhìn Bách Hợp với vẻ không thiện cảm. Trong mắt bọn họ, Bách Hợp chỉ là một cô gái gia cảnh nghèo khó lại còn yêu sớm, thật không muốn con gái mình qua lại với cô, sợ bị cô làm hư hỏng. Trên bàn ăn, có lúc Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên còn định hỏi chuyện bạn trai Bách Hợp nhưng người lớn lập tức chuyển đề tài, rõ ràng là bắt đầu lạnh nhạt với Bách Hợp. Ăn cơm xong, khi Trần Nhạc Nhạc đi tính tiền thì lại đề nghị đi hát karaoke, lúc hỏi ý Bách Hợp thì hai cô gái vẫn bình thường nhưng người nhà họ vô cùng khó chịu, ánh mắt tràn đầy ghét bỏ. Nhưng dù sao người mời đi cũng không phải bọn họ nên không thể lên tiếng.“Mình không đi đâu, các cậu đi đi. Mình còn chút đồ đạc chưa sắp xếp xong nên sẽ về ký túc trước.” Đương nhiên Bách Hợp nhận ra được vẻ ghét bỏ của người nhà bọn họ. Cô chỉ cười, từ chối lời mời của Trần Nhạc Nhạc. Ăn của người ta một bữa cơm, một ngày nào đó sẽ phải mời lại. Hiện giờ cô không có nhiều tiền, tuy sau khi thi lên đại học, trường đã thưởng một khoản tiền nhưng tiền sinh hoạt của cô thì không còn bao nhiêu. Hơn nữa cô còn phải chuẩn bị học phí cho năm sau, vậy nên cô chỉ muốn tìm việc làm thêm mà thôi, có thể không cần nợ ân tình của người ta thì càng Thấy cha mẹ của hai bạn Dương Lỵ và Vu Tiển Thiên hay ghê, đừng nói là họ ko thích Bách Hợp vì bạn ấy yêu sớm nhé, vì họ đã tỏ thái độ ngay từ khi Bách Hợp mới vào phòng rồi. Họ ko thích bạn ấy vì nhìn bạn ấy có vẻ là con nhà nghèo. Cha mẹ như thế nên con cái thành kiểu người phù phiếm, ham hư vinh cũng không có gì lạ.
Kẽ tay còn có cảm giác dinh dính, hôm qua Phong Ninh không thực sự chiếm lấy thân thể Tả Bách Hợp, nhưng đã liếm ngón tay cô rồi. Bách Hợp trợn mắt nhìn anh, sai anh đi lấy nước nóng vào phòng tắm. Phong Ninh vui vẻ đáp ứng. Bách Hợp dùng chăn bọc kín người, tới khi vào phòng tắm mới ném cái chăn ra, bảo anh giặt sạch. Lúc cô tắm gội sạch sẽ ra ngoài thì thấy Phong Ninh đã ăn mặc nghiêm chỉnh, đang nhìn cái chăn ngâm trong chậu, cười ngây ngô, mặt mơ tưởng gì đó, không biết là đang nhớ đến chuyện gì.“Em muốn ăn gì để anh đi mua?” Trên tay anh toàn là bọt xà phòng, áo cũng bị dính một ít, vừa thấy Bách Hợp, mắt đã sáng rực lên, nhanh chóng rửa tay rồi tới chỗ cô. Mới thời gian ngắn không gặp mà Phong Ninh đã có thay đổi. Hình như anh đen đi, tóc cắt rất ngắn, trên mặt không còn vẻ bừa bãi trẻ con mà thêm mấy phần chín chắn, có điều lúc cười lên vẫn thấy bóng dáng trước Hợp nhíu mày, cầm khăn định lau tóc thì Phong Ninh còn nhanh tay hơn cô, lập tức cầm lấy khăn phủ lên tóc cô “Vợ ơi, em thật là xinh.”Cô vừa tắm xong, mái tóc dài đen nhánh rối tung trước ngực, khuôn mặt tựa như phù dung, không một chút son phấn. Lông mày và lông mi còn hơi nước, gương mặt đỏ ửng. Áo lót màu trắng như ẩn như hiện. Bộ ngực nhấp nhô theo hơi thở. Anh đã từng chạm vào đó, nghĩ tới cảm xúc khi ấy, lỗ mũi Phong Ninh suýt nữa thì phun máu. Anh không dám nhìn nữa, cuống quít xoay đầu đi, từ mặt tới tai đều hồng, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.“Ai là vợ anh chứ?” Bỗng nhiên Bách Hợp cảm thấy hơi phiền. Tâm nguyện của Tả Bách Hợp chỉ là muốn mối tình đầu không bệnh mà chết của mình có một khởi đầu và kết thúc rõ ràng, khi hai người chia tay, Tả Bách Hợp chỉ hy vọng nhiều năm sau gặp lại Phong Ninh sẽ không đến mức tự ti không nói nên lời. Dựa theo nội dung câu chuyện thì hiện giờ Phong Ninh đã bị bắt vào trường quân đội, từ nay hai người phải tách nhau ra mới đúng. Vài năm sau, cô học đại học của cô, anh gặp Trần Nhạc Nhạc của anh, có điều Phong Ninh lại không tuân theo câu chuyện, làm loạn kế hoạch ban đầu của Bách Hợp. Trong kế hoạch của cô còn có tâm nguyện thi lên đại học, tìm một công việc tốt của Tả Bách Hợp, chỉ riêng việc tiếp tục với Phong Ninh là không có.“Em là vợ của anh.” Phong Ninh nhìn Bách Hợp ngẩn người, không biết nghĩ tới chuyện gì, mặt lại hồng lên, cả tai cũng hồng. Anh hơi nhăn nhó, thân hình anh cao lớn hơn Bách Hợp nhiều, nhìn từ trên cao xuống thì không thấy được mặt cô. Anh ngồi xổm xuống, Bách Hợp cúi đầu nên anh cũng không rõ biểu cảm trên mặt cô, cuối cùng anh dứt khoát ngồi thẳng xuống đất. Hai chân khoanh lại “Cha mẹ anh sẽ không làm phiền em nữa đâu. Anh đã nói với bọn họ rồi, anh không thi đại học, anh chuẩn bị vào quân đội, em phải chờ anh đấy.”Lúc đầu anh còn có chút thẹn thùng, càng về sau thì càng khẩn trương “Em nhất định phải chờ anh.”“Phong Ninh, người nhà anh nói đúng đấy, bây giờ anh còn trẻ, sau này sẽ gặp được người thích hợp với anh hơn…” Bách Hợp nói người thích hợp hơn đương nhiên là chỉ Trần Nhạc Nhạc, nhưng đầu Phong Ninh lại lắc như trống bỏi, khuôn mặt lộ vẻ kiên quyết “Em chính là người thích hợp với anh, em đừng để ý tới cha mẹ anh, có thích hợp hay không là do anh quyết định. Có việc gì mà anh Ninh của em không làm được chứ? Bọn họ sẽ không gây phiền phức cho em nữa đâu, việc của cha em anh đã giải quyết ổn thỏa rồi.”Vốn dĩ Phong Ninh không thích quân đội, Phong gia xuất thân từ quân nhân, Phong Ninh là con trai trưởng, từ khi anh sinh ra, Phong gia đã lót đường vào quân sẵn cho anh. Tiếc rằng cái gì anh cũng có hứng thú, chỉ riêng việc người nhà sắp xếp vào quân đội thì lại không. Theo nội dung câu chuyện, vào năm 17 tuổi, vì bị tổn thương nên Phong Ninh mới bị cha Phong ép buộc vào quân đội rèn luyện, năm 17 tuổi ấy đã trở thành bước ngoặt trong cuộc đời Phong vào quân đội rồi thì tính tình trở nên kiên nghị, chín chắn, thay đổi thành người một mình có thể chắn một phương. Tới khi gặp được Trần Nhạc Nhạc thì anh trở thành thần bảo hộ của cô ta. Lông mày Bách Hợp cau lại, nhìn chăm chú vào Phong Ninh. Con ngươi trong mắt anh dao động từ trái sang phải, cười ngây ngô, rõ ràng là không để những lời cô vừa nói vào lòng. Quá trình hai người bên nhau, theo Bách Hợp thấy thì chẳng khác gì bạn bè nam nữ, cùng ăn cơm, cùng đi dạo, có lúc cùng tới lớp tự học. Nếu không có việc đêm qua thì hai người thậm chí vẫn trong sáng, trừ lần Phong Ninh lỗ mãng hôn cô thì không còn tiếp xúc nào Hợp là người lãnh đạm chín chắn. Cô không có sự lãng mạn và đáng yêu của thiếu nữ thời thanh xuân, cô chỉ là một người khô khan không thú vị. Tính cách của cô và Phong Ninh hoàn toàn khác nhau, Bách Hợp không biết vì sao Phong Ninh vẫn chưa chịu buông tay. Cô nghe Phong Ninh nói anh chuẩn bị vào quân đội, lại thấy anh không muốn nghe cô nói chuyện chia tay thì Bách Hợp cũng không nhắc tới nữa. Dù sao sau khi anh vào trường quân đội rồi thì không thể thích ra lúc nào là được lúc ấy nữa. Hai người ở hai nơi, làm sao còn biết người kia ở đâu chứ? Cô đã nói lời chia tay với Phong Ninh rồi, đã thay nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện của cô Ninh ở trong ký túc xá nữ một ngày, ân cần giúp Bách Hợp giặt chăn mềm, ga trải giường, thậm chí giặt cả quần áo của cô. Ban đầu anh còn hơi vụng về, nhưng anh vừa chịu khó lại vừa vui vẻ làm việc, thế nên tuy giặt không sạch hết nhưng anh đã rất vui vẻ. Giữa trưa, hai người đi ăn cơm. Nhà ăn của trường đã nghỉ, hai người nắm tay nhau đi trên phố, ý cười trên mặt Phong Ninh chưa từng tan quanh trường mở rất nhiều cửa hàng hợp với sở thích của học sinh. Trừ vài cửa hàng bán đồ ăn vặt thì đông khách nhất là mấy hàng bán đồ trang sức và vật lưu niệm. Lúc Phong Ninh và Bách Hợp đi qua một cửa hàng trang sức bạc, trên cánh cửa thủy tinh dán một tấm poster có hình đôi tình nhân vừa đeo nhẫn vừa nhìn nhau, cười ngây ngô rất tình cảm. Anh liền dừng lại, kéo Bách Hợp vào trong cửa nóng khủng khiếp, vào trong cửa hàng hưởng chút điều hòa cũng thoải mái nên Bách Hợp đồng ý. Chủ cửa hàng thấy có khách là một cặp tình nhân thì tinh thần phấn chấn. Cửa hàng này bán rất nhiều loại trang sức bạn, từ dây chuyền tình nhân đến vòng tay, hoa tai, nhẫn đôi… Mấy thứ trang sức này có hình thức rất tinh xảo mà giá tiền lại không đắt nên học sinh cũng có thể mua được. Hơn nữa, vì muốn thu hút khách nên cửa hàng còn miễn phí khắc tên tiếng Anh nếu mua một đôi cho tình nhân. Phong Ninh lập tức động phải anh không có tiền mua đá quý trân châu, nhưng những thứ đó đều không thể so được với tấm lòng của anh. Anh nghiêm túc chọn một đôi nhẫn tạo hình đơn giản phóng khoáng, khắc tên của mỗi người lên nhẫn đối phương. Lúc chủ cửa hàng cầm nhẫn vào trong để gia công, anh còn lo lắng muốn nhìn vào trong. Bách Hợp bình tĩnh ngồi trên ghế ngẩn người, thỉnh thoảng anh quay đầu nhìn cô, cười ngây ngô hai tiếng rồi lại ngó vào bên tới khi nhẫn được gia công xong, anh cẩn thận ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, nắm tay cô. Anh hơi khẩn trương nên ngón tay toát ra mồ hôi, lúc nắm cái nhẫn nhỏ, tay còn run rẩy. Anh cười gượng hai tiếng rồi xoa tay lên eo mình, sau đó cẩn thận đeo nhẫn vào ngón tay Bách Hợp. Một khắc này, biểu cảm của anh có chút thành kính, gương mặt trẻ trung đầy nghiêm túc, cảm xúc ấy truyền đến Bách Hợp, khiến cô không tự chủ được, cũng ngồi ngay ngắn. Anh cẩn thận đẩy nhẫn qua ngón tay cô, động tác của anh rất chậm, mãi tới khi cái nhẫn đi qua mới dám thở phào nhẹ nhõm. Mặt lộ vẻ tươi cười“Đây chỉ là tạm thời thôi, sau này sẽ mua cái tốt hơn. Vợ à, em là của anh, hiện giờ anh đã đánh dấu em rồi, một ngày nào đó anh sẽ đeo chiếc nhẫn khác vào ngón tay em.” Anh liếm môi mình, tay lại xoa lên áo, sau đó mới cầm mu bàn tay cô lên, hôn chụt’ lên ngón áp út của cô. Anh không có ý định che giấu, thẳng thắn đến mức chủ cửa hàng không nhịn được cười.“Tới lượt em.” Phong Ninh đưa chiếc nhẫn của mình vào lòng bàn tay Bách Hợp, do dự không muốn buông tay cô ra, ánh mắt liếc về phía cô, thấy cô không có ý định rút nhẫn ra hì không nhịn được lén kể sau này hai người ra sao, nhưng hiện giờ, sự chân thành của Phong Ninh khiến Bách Hợp xúc động. Cô tin tưởng lúc này Phong Ninh thật sự nghiêm túc, tuy rằng cô không tin Phong Ninh sẽ như thế mãi mãi nhưng vẫn mỉm cười cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón tay anh. Phong Ninh toét miệng cười, kích động nâng mặt cô lên, muốn hôn vào môi cô, có điều thấy chủ cửa hàng đang đứng nhìn vẻ trêu ghẹo thì lại hơi ngại ngùng. Anh cũng không muốn để người ta thấy cảnh mình thân mật, giống như là sợ sự ngọt ngào nhỏ bé của mình bị người ta trộm mất. Phong Ninh ho hai tiếng, lấy thẻ ra tính tiền, sau đó mới ra khỏi cửa hàng trang sức.
“Tả Bách Hợp, em là cô gái của anh, nhận lời làm bạn gái anh đi!” Lúc này Phong Ninh đã thay áo sơ mi trắng, cũng tắm rửa qua, mái tóc dài buộc gọn lên. Thật ra Phong Ninh không phải kiểu thư sinh tuấn tú, vì đang tuổi lớn nên trên cằm anh còn có một đường râu mờ mờ. Anh cũng chưa có vẻ chín chắn điềm đạm khiến người ta tin tưởng của nhiều năm sau, trái lại nhìn có vẻ kì quặc, bề ngoài còn chẳng đâu vào đâu khiến người ta phì cười. Anh mặc loại quần đũng thấp mà thanh niên thời kỳ này rất thích, trông hơi giống lưu lanh. Bách Hợp nhíu mày đánh giá từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng đành miễn cưỡng gật đầu “Thôi được.”“Anh…” Phong Ninh há miệng, vốn định nói tiếp nhưng không ngờ Bách Hợp nhận lời ngay lập tức. Anh ngơ ngẩn cả người, mở to hia mắt nhìn chòng chọc vào Bách Hợp, hơi thẫn thờ. Phong Ninh biết Tả Bách Hợp là vào buổi biểu diễn ở trường. Lúc ấy trường tổ chức hoạt động, anh cầm guitar đứng ở trung tâm, kêu gào như quỷ một phen. Thời thiếu niên tùy hứng, nhiều bạn học khác cũng ồn ào cùng anh, hét cùng anh, lại có người há miệng cười, không khí cả trường vô cùng náo nhiệt. Chỉ có Tả Bách Hợp ngồi im lặng nghe anh hát, Phong Ninh cảm thấy như mình đã tìm thấy tri âm, xác định cô chính là cô gái của mấy ngày tìm thông tin về Tả Bách Hợp, Phong Ninh liền bắt đầu theo đuổi cô. Trừ việc làm hành động lãng mạn trong trường mà anh học được từ ti vi, hôm nay anh còn mang cả guitar tới dưới tầng để biểu diễn, không ngờ Bách Hợp lại hắt cả xô nước xuống. Công cuộc theo đuổi không thuận lợi như tưởng tượng của mình, nhưng tuổi này của Phong Ninh là thời điểm rất hiếu thắng, thích đấu tranh, vậy nên anh càng kiên định muốn có được Bách Hợp. Cứ nghĩ rằng nếu cô đã hắt nước vào mình thì có lẽ phải càng tốn nhiều công sức hơn mới theo đuổi được cô, không ngờ mới hỏi một cái, còn chưa kịp đọc hết thơ tình trong bách khoa toàn thư mà Bách Hợp đã nhận lời rồi.“Em nhận lời?” Phong Ninh ngẩn người, không có tình cảm dạt dào như trong tưởng tượng của anh, cũng không có chuyện Bách Hợp thẹn thùng nhào vào lòng anh khi nghe anh đọc thơ tình. Thậm chí nhìn cô còn rất bình tĩnh. Phong Ninh vội vã lấy một tờ giấy từ trong túi áo ra “Anh còn chưa đọc mà sao em đã nhận lời rồi?”Bách Hợp cau mày, thấy anh cũng nhíu mày. Gương mặt anh có vẻ mất mát, cô liền vươn tay lấy tờ giấy của anh. Trong này viết kế hoạch tỉ mỉ, viết những việc mà hôm nay Phong Ninh phải làm. Đầu tiên là hát tình ca để làm rung động trái tim cô, phía dưới lại ghi những trường hợp biểu lộ tâm tình của Bách Hợp như thẹn thùng trốn tránh, thích thú nhận lời, hoặc là từ chối, nhưng sau lựa chọn từ chối lại mở ngoặc mấy chữ không thể! Lại còn thêm mấy dấu chấm than, chứng tỏ thằng nhóc này tự tin vô sau mỗi trường hợp lại ghi tiếp những việc cần làm tiếp theo, ví dụ như nếu cô nhận lời anh thì sau đấy anh sẽ đưa cô đi ngoại ô ngắm sao, nếu cô từ chối anh thì sẽ dùng biện pháp đọc thơ tình. Nhưng vì Bách Hợp hắt nước xuống nên mấy hạng mục anh dùng bút hồng đánh dấu đã bị nhòe hết cả!Theo kế hoạch trong này thì Phong Ninh sẽ chuẩn bị lần nữa, đầu tiên là đi vào ký túc xá nữ sinh để đọc thơ tình, tiếp đến là Bách Hợp sẽ cảm động nhào vào lòng anh, sau đó là đi ngắm sao.“Em nhìn đi, anh đã chuẩn bị hết cả, rất chân thành đấy!” Phong Ninh ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, tức giận bất bình chỉ lên tờ giấy. Đây là những gì anh và các anh em đã tổng kết lại từ các phương pháp tán gái, chuẩn bị cả nửa ngày nhưng trừ hát tình ca thì chẳng làm được gì nữa, lúc hát còn bị hắt nước “Bà quản lý ký túc còn đòi đuổi anh đi.”Trên gương mặt trẻ tuổi của anh không có vẻ trầm ổn tỉnh táo nhiều năm sau trong ký ức Tả Bách Hợp, trái lại là vẻ ngây ngô của thiếu niên. Anh không có dáng vẻ tuấn tú bơ sữa thường thấy, cũng không có khí chất thoát tục xuất trần, giờ anh đang ngồi xổm trước mặt Bách Hợp, bắp thịt trên cánh tay làm áo sơ mi căng quá Hợp nhét lại tờ giấy vào tay Phong Ninh, tiện thể đẩy mặt anh một cái, ra hiệu anh ngồi xa mình một chút “Vậy anh làm lại đi, bắt đầu đi vào đây đọc thơ, em sẽ nghe.”“…” Phong Ninh nắm tay, biểu cảm đờ đẫn nhìn chòng chọc vào cô. Bách Hợp ngồi mãi vẫn không thấy gì thì nhìn anh với vẻ kì lạ “Có đọc nữa không?”“Không đọc nữa, dù sao em cũng là cô gái của anh rồi. Em đã nhận lời anh thì buổi tối chúng ta đi ngắm sao đi.” Không nhào vào lòng như tưởng tượng, thậm chí lúc Bách Hợp nhận lời làm bạn gái anh cũng không có vẻ thẹn thùng, trong lòng Phong Ninh cảm thấy mất mát nhưng rất nhanh đã phấn chấn lên. Bách Hợp không phải Tả Bách Hợp luôn thuận theo Phong Ninh như trong nội dung câu chuyện. Hai người đều đang học trung học, Phong Ninh ham chơi hiếu động, tính cách ngang ngược thẳng thắn, Tả Bách Hợp luôn theo ý anh, trốn học đi hẹn hò với anh. Những ngày yêu đương ấy khiến thành tích của Tả Bách Hợp sa sút. Nhà họ Tả làm sao có tiền để cô lại học thêm một năm nữa, nhưng Phong Ninh có gia thế xuất chúng, có nhiều lựa chọn hơn, cuối cùng anh vào trường quân đội. Một năm hoang đường này chẳng ảnh hưởng gì tới cuộc sống của anh, thậm chí còn không kích nổi một cơn sóng nhỏ, có điều nó lại ảnh hưởng rất lớn tới Tả Bách giờ Bách Hợp không muốn ngốc giống như nguyên chủ. Tuy cần phải hoàn thành nguyện vọng mối tình có mở đầu có kết thúc của nguyên chủ, nhưng không nhất thiết phải tuân theo Phong Ninh, chí ít cần phải đảm bảo rằng sau khi chia tay thì Phong Ninh cũng không ảnh hưởng gì tới cô. Vậy nên buổi chiều Phong Ninh chờ cô dưới ký túc xá, Bách Hợp cố ý thu dọn đồ đạc rất lâu rồi mới xuống nội dung câu chuyện, ấn tượng của Tả Bách Hợp về ngày này rất sâu sắc. Đây cũng là ngày Phong Ninh hát tình ca cho cô ấy, tuy ban đầu thiếu nữ thận trọng không nhận lời, nhưng trong lòng thì đã xúc động. Tới chạng vạng tối, sau khi ăn cơm, Phong Ninh hẹn cô ấy gặp ở sân vận động, vội vã hỏi xem cô ấy đã nghĩ rõ ràng chưa, kết quả là Tả Bách Hợp đến chỗ hẹn, mới nửa đường thì trời đổ mưa to, hai người ướt như gà nhúng nước. Phong Ninh dùng tay che mưa cho cô ấy khiến trái tim cô ấy rung động, liền nhận lời Phong Ninh làm bạn gái hôm nay trời sẽ mưa, đương nhiên khi ra cửa thì phải mang ô, Bách Hợp đi một đôi sandal, dưới ký túc Phong Ninh đang chờ bạn gái lần đầu tiên nên gương mặt trẻ trung lộ ra mấy phần lo lắng. Thấy Bách Hợp mãi mới tới, anh liền vươn tay kéo cô, Bách Hợp tiện thể đưa cái bọc cho anh. Anh ngẩn người ra, rất lâu sau mới nhăn nhó ôm nó trong tay, nhìn ngó xung quanh như một tên ăn trộm, rõ ràng là hơi ngượng ngùng“Sao muộn thế này em mới xuống?” Đây là mối tình đầu của anh, không phải tay già đời trong tình cảm nên còn chưa biết phải kiên nhẫn với bạn gái. Nhiều năm sau này, khi anh đã chín chắn điềm đạm, phần kiên nhẫn của anh đều cho Trần Nhạc Nhạc cả. Tuy Bách Hợp muốn hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ nhưng không muốn bản thân phải ấm ức. Nghe Phong Ninh nói, cô ngẩng đầu lên nhìn anh“Thu dọn đồ đạc.”Thiếu niên mới 17 tuổi nhưng thân thể đã cao lớn, hơn Tả Bách Hợp gần 30 cm. Lúc này cô ngẩng đầu lên, ánh mắt híp lại, mái tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa, mặt trời chiếu lên gương mặt sạch sẽ nhẹ nhàng, có chút ngay ngô của cô, ánh mắt trong sáng như nhìn thấy đáy. Ánh mắt ấy làm tai Phong Ninh đỏ lên, tim đập càng lúc càng nhanh, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Bách từ đầu, Phong Ninh thích Bách Hợp là vì cô yên tĩnh không giống mọi người. Lúc theo đuổi cô, anh mặt dày mày dạn, luôn ngang ngược tùy tiện nhưng lại chưa bao giờ có cảm giác hoảng loạn không dám nhìn cô như bây giờ. Trong khu nhà, Phong Ninh là kẻ không sợ trời không sợ đất, chính là tiểu bá vương điển hình. Từ nhỏ anh đánh nhau không thua ai, một năm nay vì thích âm nhạc nên không thích đánh nhau nữa nhưng nếu đọ quát tháo tranh đấu thì anh cũng chẳng sợ. Không ngờ dưới ánh mắt chăm chú của Bách Hợp, anh lại thấy hoảng loạn, gò má thiếu nữ bóng loáng như trứng gà bóc. Trước đây anh chỉ cảm thấy Tả Bách Hợp ưa nhìn, nhưng vừa rồi dường như có cái gì đó hung hăng tấn công vào lòng anh, khiến ấn tượng về hình ảnh Tả Bách Hợp yên tĩnh biến thành dáng vẻ cô ngẩng đầu nhìn tay Phong Ninh khẽ động, muốn chạm lên má Bách Hợp. Cảm xúc không bình tĩnh vì phải chờ lâu đã không cánh mà bay, dường như anh muốn che giấu nội tâm hoảng loạn, vươn tay kéo cô “Đi thôi, con gái thật phiền phức!”Anh người cao chân dài, bước đi rất nhanh, lực kéo lại lớn, cái bọc của Bách Hợp đeo trên lưng anh dường như không có trọng lượng. Bách Hợp bị anh kéo một cái lảo đảo, vô ý nhéo tay anh một cái“Đi chậm một chút, em không chạy nhanh được.” Cổ Phong Ninh bắt đầu đỏ lên, nói thầm mấy câu, cặp lông mày rậm cau lại nhưng bước chân thì đã chậm máy đỗ ngoài trường, trên xe treo đầy thiết bị âm nhạc của anh. Sáng nay Bách Hợp đã hủy mất một bộ dụng cụ, buổi chiều anh lại mua một bộ mới tinh. Mấy thứ đồ đó không hề rẻ nhưng khi anh mua đồ mới thì cũng chẳng đau lòng chút nào, chỉ thế đã chứng tỏ gia thế của Phong Ninh không đơn Bách Hợp nhìn xe máy, Phong Ninh thừa cơ lén lút xoay người, lấy tờ giấy từ trong túi áo ra xem, Bách Hợp đột nhiên mở miệng “Anh lại làm kế hoạch à?”
Ebook Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm của tác giả Khuyết DanhEdit MộcTruyện này thuộc thể loại nhanh xuyên. Thể loại này thì chắc chưa nhiều bạn biết lắm, nhanh xuyên tức là nhân vật chính sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau và thực hiện nhiệm vụ của mình trong câu chuyện ấy kiểu như chơi game ấy.Nhân vật chính tên là Bách Hợp, đã gặp tai nạn và qua đời, cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật cũng thường mang tên là Bách Hợp, sống thay cho một nhân vật trong đó, thường là nhân vật này khi chết vô cùng oán hận nên muốn thay đổi số phận của mình trong câu chuyện và báo thù rửa hận, tuy nhiên phần này thuộc dạng tình cảm, không phải báo thù nên kết có lẽ là HE.
“Vợ à, có nhớ anh không? Anh nhớ em sắp chết đây.” Xung quanh có bao nhiêu người nhưng Phong Ninh chẳng sợ trời cũng chẳng sợ đất, nói ra mồm mấy câu đấy cũng không thấy ngại, thậm chí còn thấy những người xung quanh thật chướng mắt mình. Anh kéo Bách Hợp vào trong xe, Bách Hợp giãy dụa không muốn đi. Công việc cô vừa mới xin hôm nay chắc là hỏng bét rồi, nhưng Phong Ninh không nghe cô giải thích, thấy cô không muốn đi thì bắt đầu khẩn trương. Sau khi gặp mặt, anh nhiệt tình nhưng Bách Hợp lại lạnh nhạt, tách ra hơn một năm nay, không tin tức, không liên lạc, trong lòng Phong Ninh sao có thể không lo lắng được. Anh lập tức ôm eo rồi bế cô lên, cài dây an toàn trên xe cho cô, không bao lâu sau, chiếc xe lại phóng vụt ra, chỉ còn lại nhóm người Trần Nhạc Nhạc nhìn nhau, lòng ai cũng trào sóng.“Bách Hợp…” Trần Nhạc Nhạc chạy theo hai bước, khi thấy Phong Ninh bước từ trên xe xuống, thấy anh phóng xe đi, không hiểu sao trong lòng Trần Nhạc Nhạc lại như trống rỗng một mảng lớn. Cô ta muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng, có điều chiếc xe đi rất nhanh. Nhóm Dương Lỵ còn ít tuổi nên không biết biển số xe nói lên cái gì, chỉ là cảm thấy không dễ chịu, nhưng cha mẹ họ thì nhận ra ngay sự khác biệt, mấy người thoáng nhìn nhau, vẻ mặt âm tình bất Phong Ninh đưa đi, công việc ở quán trà sữa đương nhiên là mất hẳn. Bách Hợp thở dài, Phong Ninh lại còn tỏ vẻ buồn khổ hơn cả cô. Xe ngừng trong bãi đỗ, anh kéo Bách Hợp vào một phòng riêng trong nhà hàng“Em không nhận điện thoại của anh, thấy anh thì không vui vẻ chút nào, còn không nói nhớ anh. Em còn không đeo cả nhẫn nữa!” Lúc kéo tay Bách Hợp, Phong Ninh đã nhận ra ngón tay cô trơn tuột, chiếc nhẫn tình nhân mà hai người mua năm ngoái đã không thấy đâu nữa. Tuy nói nam nhi không dễ dàng rơi lệ, nhưng đấy chẳng qua là chưa chạm vào chỗ thương tâm mà thôi. Lúc này, trong lòng Phong Ninh như nhỏ máu, nhìn sang thấy Bách Hợp đang nhởn nhơ ngồi uống trà trên ghế thì anh liền ngồi xổm ngay trước mặt cô, nhìn cô chăm chú.“Anh cũng không đeo.” Bách Hợp bị anh nhìn đến sởn tóc gáy. Lúc không nói chuyện, dường như ánh mắt anh cũng tạo thành áp lực. Hơn nữa bây giờ nhìn anh có vẻ bị tổn thương khiến Bách Hợp không thể lạnh lùng được. Nghe cô nói vậy, anh liền cởi cúc áo. Bách Hợp thấy thế thì cảnh giác dựa người vào ghế, nghĩ tới cái tính không sợ trời không sợ đất của Phong Ninh, cô lo lắng nói “Anh định làm gì?”Vốn dĩ Phong Ninh còn đang tức giận nhưng thấy vẻ mặt này của Bách Hợp thì phì cười “Cũng biết sợ sao?”Quen biết Bách Hợp một thời gian dài, cho tới bây giờ cô vẫn luôn lạnh nhạt, bất kể là khi nhận lời làm bạn gái anh hay sau khi đã thành đôi, cô bình tĩnh tới mức không bình thường, điều đó càng làm anh có vẻ ấu trĩ. Đôi lúc Phong Ninh cũng muốn tỏ vẻ chín chắn trầm ổn trước mặt cô để cô có thể lộ vẻ trẻ con với anh. Nhưng mỗi khi thấy cô thì anh đều không kiềm chế được. Ai ngờ bây giờ Bách Hợp lại có vẻ căng thẳng, tuy cô chỉ cau mày trợn mắt nhìn mình nhưng vì ít khi thấy dáng vẻ này của cô nên Phong Ninh cảm thấy rất hứng thú, cố ý tới gần để dọa cô.“Em nói xem anh muốn làm gì?”Mặt anh càng lúc càng gần, có thể ngửi được mùi xà phòng và dầu gội đầu trên thân thể Bách Hợp. Ban đầu Phong Ninh chỉ định trêu cô thôi, cuối cùng tai anh lại hơi nóng lên, mặt dán sát cô. Gò má thiếu nữ hồng hào không tì vết, lỗ chân lông nhỏ tới mức gần như không thấy, trên mặt có một lớp lông tơ nhàn nhạt, da thịt hồng hào sáng bóng, không cần chạm vào cũng đoán được sẽ rất mềm mại. Ánh mắt anh lạc tới đôi môi Bách Hợp, nhớ tới một năm trước mình từng chạm vào đó, miệng chợt khát khô, vô ý càng tới gần cô hơn. Bách Hợp thấy mắt anh nhìn chòng chọc môi mình, yết hầu trượt lên trượt xuống, tay cô liền giơ lên, vỗ ’đốp” một cái lên mặt anh, để anh tỉnh táo sức lực đấy với Phong Ninh thì chỉ là muỗi, không thể tác động gì đến anh được. Tay thiếu nữ không nhiều vết chai như tay anh, ngược lại rất mềm mại, dường như còn non mịn hơn cả da mặt anh, làn da lành lạnh dán sát trên mặt thật dễ chịu. Cô đẩy Phong Ninh ra nhưng chẳng khác gì đang xoa bóp cho anh, Phong Ninh không nỡ xa tay cô, mặt anh còn cọ mấy cái lên bàn tay cô, râu ria mới mọc đâm vào lòng tay làm cô bị ngứa. Bách Hợp muốn rụt tay về, Phong Ninh lại giữ chặt, áp chặt tay cô lên mặt mình, không cho lấy ra. Bàn tay còn lại thì cởi cúc áo.“Thấy không?” Cúc áo cởi ra, bên trong là lớp áo ba lỗ màu trắng, một chiếc nhẫn bạc treo trên dây chuyền bạch kim, đang đung đưa ở vị trí trái tim. Phong Ninh kéo tay Bách Hợp sờ lên đó “Không đeo ở tay được nên anh đeo bên trong.”Chiếc nhẫn khéo léo được truyền nhiệt độ cơ thể anh, nóng rực lên. Nhiệt độ cơ thể Bách Hợp vốn thấp nên vừa chạm vào đã thấy khác biệt. Anh giữ tay cô dán lên lồng ngực mình, một năm vào quân đội, Phong Ninh không chỉ cao hơn mà thân thể còn cường tráng hơn, có thể thấy được cơ bắp rắn chắc của anh. Lòng bàn tay Bách Hợp chạm vào nơi gần tim anh nhất, cô có thể cảm nhận được nhịp tim của tiên, Phong Ninh chỉ muốn để cô sờ chiếc nhẫn mình đeo, nhưng Bách Hợp mới khẽ chạm vào anh mà anh đã thấy không chịu nổi. Theo bản năng, anh giữ chặt tay cô, không muốn tách ra, nhưng lại cảm thấy chỉ đụng chạm như thế thì không đủ. Anh không tỉnh táo nhìn Bách Hợp “Vợ ơi…”“Được rồi, lúc về em sẽ đeo nhẫn.” Bách Hợp giãy dụa tìm cách rút tay về. Phong Ninh thuận tay ôm cô vào lòng “Em nói đấy, anh sẽ kiểm tra!”Vốn dĩ anh định nói sẽ mua cái đẹp hơn, nhưng không phải Phong Ninh không mua được mà là chiếc nhẫn rẻ tiền ấy có ý nghĩa đặc biệt trong lòng anh, nó biểu thị cho lần đầu tiên anh thật sự muốn có được Bách Hợp, đặt cô trong lòng, là anh dùng trái tim để lựa chọn. Khi thấy ngón tay cô không đeo nhẫn, thật ra lòng anh đã hoảng hốt, nhưng giờ nghe cô nói không vứt đi mà chỉ cất thôi, anh mới thở phào nhẹ ấp khó tránh khỏi động tay chân, nhân lúc phục vụ còn chưa đưa thức ăn lên, môi Phong Ninh chạm lên đầu Bách Hợp. Ngay sau đó linh hồn Bách Hợp bị bắn ra khỏi thân thể Tả Bách Hợp. Bàn tay Phong Ninh luồn vào trong vạt áo, thân thể Tả Bách Hợp bị anh ôm như ôm trẻ con, mãi tới khi người phục vụ ấn chuông cửa phòng thì Phong Ninh mới bất mãn thở dốc một hơi, giống như con chó nhỏ liếm vành tai Bách Hợp rồi thả cô Hợp trở lại trong thân thể, tai còn thấy lành lạnh. Móc cài áo lót sau lưng bị cởi ra, cô trừng mắt với Phong Ninh một cái, quay người đi cài lại móc áo. Cô ngồi quỳ trên ghế sofa, động tác cài áo khiến áo ngoài bị xốc lên, lộ ra vòng eo mềm mại. Ngón tay Phong Ninh cử động, suýt nữa lại nhào tới. Tay anh lại vuốt ve eo cô, lúc này anh mới để ý tai cô không đeo trang sức gì. Tuy anh chẳng quan tâm đến mấy thứ trang sức của phụ nữ nhưng khi thấy Bách Hợp chỉ mặc áo phông quần bò thì cũng cảm thấy hơi đơn đầu Phong Ninh bắt đầu tưởng tượng xem nếu Bách Hợp đeo hoa tai thì như thế nào, chắc chắn là xinh đẹp hơn mọi người, nhưng anh lại nghĩ tới khi hôn lên tai cô, cảm giác sạch sẽ trơn tuột không có trở ngại. Anh chỉ cần tưởng tượng vành tai xinh đẹp này bị đâm một cái lỗ thì cả người lạnh run. Ở trường quân đội, lúc diễn tập khó tránh khỏi bị thương, nhưng lúc ngã xuống anh cũng không thấy vấn đề gì, chảy máu cũng chẳng sao, có điều tưởng tượng vành tai Bách Hợp bị đâm xuyên qua, lòng anh chợt khó chịu, suy nghĩ một lúc thì bỏ luôn ý nghĩ tặng hoa tai cho đến khi Bách Hợp cài xong móc áo, xoay người lại, cài lại mấy cái cúc áo bị cởi thì thấy Phong Ninh cau mày, dáng vẻ nghiêm túc. Phục vụ lại ấn chuông cửa rồi mang thức ăn vào. Bách Hợp cầm đũa lên gắp thức ăn. Thỉnh thoảng Phong Ninh liếc trộm cô một cái, miệng còn đang cắn đũa. Lúc thì nhìn cô cười ngây ngô, lúc thì lại thở dài, như bị thần kinh.“Vợ à, sau này chúng ta kết hôn thì đeo dây chuyền thôi, đừng đeo hoa tai, anh thấy hoa tai không đẹp.” Anh rối rắm rất lâu, đũa gẩy gẩy trong bát, bất thình lình nghiêm túc nói với Bách Hợp. Giữa hai người còn chưa đâu vào đâu, Bách Hợp đang suy nghĩ về mối tình có mở đầu có kết thúc thì Phong Ninh đã nghĩ đến chuyện kết hôn sau này nên đeo trang sức gì. Đoán rằng lúc nãy anh thỉnh thoảng lại bật cười là vì nghĩ tới chuyện đó, Bách Hợp cũng không nhịn được cười, bê cốc nước lên uống rồi nhìn Phong Ninh chăm chú“Anh nghĩ cái gì thế? Em chỉ vừa học năm thứ nhất đại học, về sau tốt nghiệp chưa chắc đã ở lại thành phố làm việc. Anh tốt nghiệp xong chắc chắn sẽ vào quân đội, ai biết được sau này anh có gặp được người thích hợp hơn hay không?” Sau khi tốt nghiệp trường quân đội, người nhà Phong Ninh sẽ sắp xếp mọi thứ cho anh. Vì có tố chất xuất chúng nên anh sẽ được chọn vào lực lượng đặc biệt, mấy năm ngắn ngủi thì không thể kết hôn được. Lúc anh gặp Trần Nhạc Nhạc rồi cưới cô ta cũng phải gần 30 tuổi. Bây giờ Phong Ninh mới 19 mà đã nghĩ đến chuyện kết hôn, Bách Hợp than thở xong Phong Ninh liền cuống lên“Người thích hợp với anh là em! Vợ à, người thích hợp với em cũng chỉ có anh thôi, không có ai khác đâu. Công việc của em sau này sẽ ở thành phố, anh Ninh của em sẽ giải quyết hết.” Anh nhích về phía cô, nắm lấy tay cô xoa nhẹ, cuối cùng dán tay cô lên mặt mình, cọ vài cái “Em phải học được cách tin tưởng anh, anh sẽ lo hết mọi thứ.”Bách Hợp không lên tiếng, không phải cô không tin Phong Ninh, cô chỉ không tin chính mình mà cơm xong, Phong Ninh không lái xe mà dắt tay cô đi bộ. Phong Ninh chọn chỗ vắng vẻ để đi dạo. Lần này được nghỉ không nhiều, trường quân đội quản lý rất chặt, bình thường không cho phép dùng điện thoại di động, thời gian để anh và Bách Hợp liên lạc cũng không có mấy. Không dễ dàng gì mới được gặp nhau, anh nhìn Bách Hợp không nỡ chớp mắt, mãi tới khi tối muộn, hai người mới đi về đại học.“Anh cõng em về.” Phong Ninh không muốn lái xe vì như thế thời gian bên nhau sẽ ít đi. Anh hận cái trường này không cách xa thêm chút nữa, nhưng lại không nỡ để Bách Hợp phải mệt mỏi. Năm trước, lúc đưa cô đi dạo phố, trán cô toát đầy mồ hôi, Phong Ninh vẫn nhớ trong lòng. Đây là bảo bối mà anh muốn trân trọng cả đời, hận không thể đặt trên tay mà nuông chiều. Phong Ninh ngồi xổm trước Bách Hợp, cô không muốn để anh cõng nên lùi xa hai bước, anh liền bắt cô lại, ôm cô lên, không thèm để ý ánh mắt của người xung một người đi cả quảng đường, Phong Ninh không đỏ mặt cũng không thở dốc. Ký túc xá đại học không quản chặt như cấp ba, lúc đến dưới tầng, có mấy đôi tình nhân cũng đang lưu luyến ở cổng. Phong Ninh nói liên miên dặn dò Bách Hợp“Khi nào về thì sạc điện thoại đi, anh sẽ tìm cơ hội gọi cho em, nhớ là phải đeo nhẫn vào. Để mọi người biết em đã có bạn trai, không cho mấy tên khác tới quấy nhiễu em, lần tới anh Ninh của em sẽ đi kiểm tra…” Anh nói rất lâu, Bách Hợp dựa vào tường ký túc, hai bên cô bị Phong Ninh chống tay vây lấy, dường như bị anh giữ trong thế giới của mình. Hơi thở toàn là mùi hương của anh. Giọng anh trầm xuống “Anh rất nhớ em!” Tiếng nói rất nhỏ, dường như chỉ lúng búng trong miệng. Bách Hợp nghe không rõ lắm, ngẩng đầu nhìn anh một cái, anh lại cúi thấp đầu xuống. Gương mặt kiên nghị lộ ra chút ngại ngùng, thấy Bách Hợp nhìn mình thì thẹn quá hóa giận, húc đầu lên trán cô“Không cho nhìn!” Trán anh khẽ đụng vào Bách Hợp, chạm vào rồi thì không muốn di chuyển nữa, mi tâm hai người ở cùng một chỗ. Hơi thở của anh phả vào má Bách Hợp, nghe anh nói thì cô liền nhắm mắt lại, không ngờ Phong Ninh bắt đầu hối hận “Không được, em vẫn phải nhìn anh, chỉ có thể nhìn một mình anh.”Thiếu niên thời kỳ thanh xuân khi yêu đương đều đắn đo như vậy cả. Bách Hợp thì chưa biết làm thế nào, mắt chưa kịp mở ra đã cảm nhận được hơi thở của Phong Ninh rất gần, đôi môi anh run rẩy dán lên chóp mũi cô, cuối cùng rơi xuống môi hôm nay Phong Ninh thật sự không muốn chia tay với Bách Hợp, nhưng anh buộc phải quay về trường. Hơn một năm nay, để có thể tốt nghiệp sớm, anh vô cùng nỗ lực, những việc đó anh không nói cho Bách Hợp nghe, muốn cho cô bất ngờ. Kế hoạch ban đầu của Phong gia là muốn anh ở trong quân đội vài năm, sau đó sẽ trải đường để anh đi xa hơn. Tuy nhiên Phong Ninh đã tính toán, tối đa chỉ mất bốn năm. Sau bốn năm, anh đã có tương lai ổn định, Bách Hợp vừa tốt nghiệp đại học, lúc ấy anh và cô sẽ kết hôn. Đầu óc anh đã mơ tưởng trăm ngàn lần tình cảnh nay, đám người Trần Nhạc Nhạc trở về ký túc xá khá sớm. Bách Hợp là người về muộn nhất. Đợt tập quân sự vừa kết thúc, mấy cô gái đã bàn bạc việc đi chơi giải tỏa rồi, lúc ra cửa còn đang nói xem nên đi hát suốt đêm không, nhưng còn chưa đến 11 giờ, tất cả đã quay về ký túc, hơn nữa cũng không tán gẫu ríu rít như bình thường. Lúc Bách Hợp về phòng, mấy người đang nằm yên trên giường liền bật dậy, Trần Nhạc Nhạc vội vã hỏi thăm“Bách Hợp, cậu về rồi à? Người hôm nay đến đây là bạn trai cậu sao?”“Bách Hợp, bạn trai cậu cao thật đấy, không phải cậu nói bạn trai cậu đi bộ đội sao? Sao anh ấy lại có xe, xe của người à?” Dương Lỵ không đợi Trần Nhạc Nhạc dứt lời đã lên tiếng. Vu Tiểu Thiên không nói chuyện nhưng cũng tò mò y như hai người kia. Bách Hợp ừ một tiếng, không trả lời, Dương Lỵ lại nói tiếp “Nếu đấy là bạn trai cậu thì mấy chị em trong ký túc bọn mình cũng coi như anh rể, hôm nào bảo anh ấy mời bọn mình ăn cơm đi!”“Đúng vậy đúng vậy, để mọi người cùng biết nhau.” Vu Tiểu Thiên tìm được cơ hội liền xen vào.“Anh ấy ở trong quân đội, tối nay phải nhanh chóng trở về rồi, không mời mọi người ăn cơm được đâu.” Bách Hợp cũng cảm thấy hơi phiền phức. Phong Ninh không chịu buông tay, thậm chí còn nhắc tới việc kết hôn khiến cô nghĩ kế hoạch hảo tụ hảo tán của mình e là không thể thực hiện được. Nguyên chủ chỉ muốn một cuộc tình có khởi đầu có kết thúc, vô cùng đơn giản. Ngay từ đầu Bách Hợp đã tính toán yêu đương 2 tháng với Phong Ninh rồi chia tay, sau này anh gặp chân mệnh thiên nữ của anh, cô tiếp tục nhiệm vụ của cô. Nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cũ khó mà thực hiện được, có lẽ sẽ phải thay đổi khá nhớ tới lúc Phong Ninh gần đi bảo cô phải tìm được cái nhẫn, Bách Hợp mở ngăn tủ ra, bắt đầu Nhạc Nhạc ngồi yên trên giường, mái tóc dài không buộc lên mà xõa ra, tim đập loạn nhịp, không biết đang nghĩ gì. Dương Lỵ nghe Bách Hợp nói thế thì hỏi“Không phải cậu nói bạn trai cậu tham gia quân ngũ sao?” Hôm nay Phong Ninh tới đón Bách Hợp lại dùng chiếc xe đắt tiền như thế, mẹ Dương Lỵ lén nói với cô ta rằng chiếc xe đó rất đắt. Lúc trước Bách Hợp nói bạn trai mình đi bộ đội, mà xuất thân của Bách Hợp không cao nên ai cũng cho rằng gia thế bạn trai cô cũng chẳng tốt hơn, có thể là học cấp ba xong không có tiền học đại học hoặc là thành tích quá tệ nên mới bị người nhà tống vào trong quân đội, không ai ngờ rằng bạn trai cô là người vừa có tiền vừa đẹp nay thấy Phong Ninh mặc quần áo rằn ri, dáng người cao lớn rắn chắc, tuy tóc cắt rất ngắn nhưng giơ tay nhấc nhân cũng có khí độ mà đám con trai bình thường không thể có được. Lòng Dương Lỵ nhảy loạn lên. Xuất thân của Phong Ninh không đơn giản, gia đình bình thường không thể nuôi ra được một chàng trai như thế. Dương Lỵ cảm thấy không một nam sinh nào trong lớp so sánh được với anh, ngay cả hotboy năm nhất cũng ta nghĩ lúc Bách Hợp nói bạn trai tham gia quân ngũ là lừa bịp mọi người, vậy nên tỏ thái độ oán trách. Bách Hợp cũng không thèm quay đầu lại “Đúng là anh ấy tham gia quân ngũ.”“Nhưng chắc chắn không phải một người bình thường, nếu không sao mua được chiếc xe ấy chứ, càng đừng nói tới biển số xe.” Không có khả năng thì một cái biển số xe đẹp đừng mơ lấy được chứ không nói tới biển số xe kiêu ngạo như thế, ai nhìn cũng nhận ra được sự khác biệt. Trần Nhạc Nhạc cúi thấp đầu, trong lòng rối loạn, luôn cảm thấy có thứ gì đó thuộc về mình sắp bị người ta cướp đi. Loại cảm xúc này bắt đầu có từ khi Phong Ninh xuất hiện rồi gọi Bách Hợp là vợ’. Lúc ăn cơm, Trần Nhạc Nhạc không tập trung nổi, nhưng nhóm Dương Lỵ cũng bị kích thích nên không ai chú ý tới cô ta. Ăn cơm xong, không ai có tâm tư đi chơi nữa, tất cả trở lại ký túc xá chờ Bách Hợp trở về để dò la bạn trai cô, thấy ngày dài như năm Nhạc Nhạc nghĩ đi nghĩ lại, quả thật mình chưa từng gặp Phong Ninh. Cô ta nhớ lại kiếp trước, đám đàn ông trong xã hội thượng lưu lúc ấy xem cô ta như đồ chơi, thân thể đã qua tay bao nhiêu người, nhưng đúng là chưa từng gặp Phong khi sống lại, trí nhớ của cô ta tốt hơn kiếp trước nhiều. Nếu như từng thấy Phong Ninh thật, cô ta nhất định sẽ không quên. Chàng trai có khí thế như Phong Ninh, chỉ gặp một lần sẽ không cách nào quên được. Mặc dù chắc chắn là mình không quen anh nhưng khi biết Phong Ninh là bạn trai người khác, trong lòng cô ta lại cảm thấy như đồ của mình đã người khác cướp lý mà nói thì đây chỉ là ảo giác, cô ta không quen Phong Ninh, anh chỉ là bạn trai của bạn cùng phòng ký túc mà thôi. Nhưng từ cách anh lái xe và khí thế trên người thì chứng tỏ xuất thân của anh không đơn giản. Nhóm người Dương Lỵ hâm mộ Bách Hợp thì không tính, có điều Trần Nhạc Nhạc cũng là con gái gia đình giàu có, nhà kinh doanh châu báu lớn nhất thành phố này là cha cô ta, bản thân cô ta chẳng khác gì công chúa, tại sao cô ta cũng có cảm giác như bọn họ? Cho dù gia thế cô ta không bằng Phong Ninh nhưng cũng chẳng đến nỗi nào, cùng lắm thì cô ta chỉ nên hâm mộ Bách Hợp là một người bình thường mà lại có ngày chim sẻ thành phượng hoàng, vì sao lại có cả cảm giác không cam lòng chứ?P/S1 Tớ muốn nói là đọc chương này tự nhiên nghĩ đến câu mắt chó nhìn người thấp’, thấy rất chuẩn với cái đám Vu Tiểu Tớ giải thích một chút về phần truyện này cho bạn nào chưa hiểu nhất là trong bộ Bia đỡ đạn, tác giả đả kích rất nhiều thể loại truyện ngôn tình, đam mỹ, bách hợp, kiếm hiệp, tiên hiệp, np, incest,…. nói chung là gần như có thể loại gì là tg châm biếm cho bằng hết. Phần Tình đầu đương nhiên là tg châm thể loại trọng sinh, vì rất nhiều truyện trọng sinh, nhân vật chính xoay chuyển càn khôn theo kiểu biết trước nội dung, sau đấy gặp được một anh đẹp trai có thế lực, nhờ sự giúp đỡ của anh ta nên thành công trả thù. Ở đây Bách Hợp xuyên vào Tả Bách Hợp, làm câu chuyện ban đầu về Trần Nhạc Nhạc bị lệch hướng. Tình huống mà rất nhiều tg viết trọng sinh đã cố bỏ qua, đấy là nếu ko có một nam chính thế lực lớn đứng ra thì liệu nữ chính có đủ bản lĩnh để trả thù không, nhiều tg trọng sinh luôn mô tả nữ chính của mình sau khi sống lại biến thành nữ cường’, thế nhưng tg lại luôn để cho nam chính đóng vai trò quá quan trọng trong công cuộc trả thù của nữ chính. Trí tuệ, bản lĩnh của nữ chính và cái sự cường’ ở đây có ý nghĩa gì nếu như nam chính đã là tấm vé bảo đảm cho mọi kế hoạch của nữ chính?Thứ hai là thời gian Bách Hợp xuyên vào Tả Bách Hợp. Các bạn có thể hiểu câu chuyện ban đầu là như thế này Phong Ninh và Tả Bách Hợp yêu nhau —> chia tay —>Phong Ninh gặp Trần Nhạc Nhạc đã trọng sinh còn lúc Trần Nhạc Nhạc chưa trọng sinh thì chúng ta ko cần quan tâm, vì Phong Ninh ko gặp Trần Nhạc Nhạc thì cũng gặp một người khác thôi, nói chung là TBH và PN ko thể quay lại với nhau được. Bách Hợp xuyên vào câu chuyện ở thời điểm PN và TBH yêu nhau và dẫn đến một số thay đổi nhưng lúc này ko hề liên quan gì đến TNN cả, vậy nên việc TNN trọng sinh vẫn xảy ra, nhưng phần sau thì phải phụ thuộc vào sự tác động của Bách Hợp.
tình đầu gặp nhau quá sớm